CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

Quà tặng Phục Sinh 12: Một việc nhỏ nhặt mà ý nghĩa lớn lao

Ba cu tren bai bien


Một gia đình nọ gồm hai vợ chồng và bốn đứa con còn nhỏ, xuýt soát tuổi nhau, vào dịp hè, từ thành phố cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bầy trẻ rất thích tắm biển và trò chơi xây nhưng tòa lâu đài trên cát. Bố mẹ các em thuê một gian lều ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

Thế rồi, họ chợt trông thấy một bà cụ già vóc người nhỏ nhắn, ăn mặc xuềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ, đang tiến lại. Tóc bà đã bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên, càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà thêm khó coi. Bà cụ đang lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn, rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển, bỏ vào trong chiếc túi.

Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi các con lại, căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ý nói to, cốt cho bà ta nghe thấy, chứng tỏ cho bà ta rằng nên đi chỗ khác mà kiếm ăn, ở đây gia đình họ đã cảnh giác đề phòng rồi đấy.

Bà cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà ta cứ từ từ tiến lại phía họ. Thế rồi, bà cụ dừng lại, nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình, bà mỉm một nụ cười với họ, nhưng không ai đáp lại, chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác, trong bụng lại càng thấy lo lo. Bà cụ lại lẳng lặng làm tiếp công việc khó hiểu của mình. Còn cả gia đình kia thì không còn thấy hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bãi biển.

Thế rồi, trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem cái bà cụ khả nghi kia là ai. Thật không ngờ, câu trả lời quá đơn giản, đơn giản đến mức làm cho gia đình họ sững sờ:

Bà cụ ấy là người dân ở đây, đã từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai, rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp, đành chết khổ chết sở vì căn bệnh uốn ván. Từ dạo ấy, bà cụ thương cháu đâm ra ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc suốt bãi biển để tìm nhặt những mảnh chai, mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà hiền từ trả lời, mắt ướt nhòe nước mắt của tuổi già: “Ồ, tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị nạn như đứa cháu đáng thương của tôi !

Nghe xong câu truyện, người chồng vội chạy ngay xuống bãi biển, mong có thể nói một lời xin lỗi và một câu biết ơn chân thành, nhưng bà cụ già đã đi rất xa rồi, bóng dáng của bà chỉ còn là một chấm nhỏ trên bãi biển vắng người lúc chiều đang xuống dần…

Khuyết danh, ghi lại từ INTERNET 

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế