VƯỢT QUA SỐ PHẬN

CÔ GÁI GỐC VIỆT HỘI NGỘ VIÊN PHI CÔNG ANH TỪNG CỨU MÌNH


7g18 ngày 2.5.1975, thuyền trưởng Anton Martin Olsen của tàu Clara Maersk, Đan Mạch, nhận được tín hiệu cầu cứu từ một tàu buôn Việt Nam mang tên Trường Xuân đang trôi dạt trên biển Đông.

Trên tàu có khoảng 3.628 người từ Sàigòn ra đi. Họ đang đói khát, còn động cơ tàu thì ngừng hoạt động. Ông Olsen lập tức ra lệnh cho con tàu chở hàng của mình chuyển hướng và đến giữa trưa, bắt đầu cuộc giải cứu.

Sau khi chuyển người từ Trường Xuân lên tàu mình, thuyền trưởng Olsen đưa tàu Clara Maersk cập cảng Hong Kong. Hai ngày sau, ông thông báo một công điện khẩn cấp yêu cầu đón 4 người tị nạn: một đứa trẻ sơ sinh ốm yếu, anh trai 2 tuổi, người mẹ và một phụ nữ bị vỡ ruột thừa. Không Quân Hoàng Gia Anh đã cử hai chiếc trực thăng đến giải cứu.

Cô bé với đôi vai cong hình chữ U và xương cổ bị gãy, mắt bịt kín do bị nhiễm trùng, và ba người đồng hương của cô đã bay đến Bệnh Viện Quân Đội ở Hong Kong.

“Chúng tôi được cảnh báo nhưng tại thời điểm đó chúng tôi không biết có bao nhiêu người trên tàu”, ông Howard Jones, 68 tuổi, nói với tờ SCMP qua Zoom, từ Anh.

Ngày ấy, Jones là một trung sĩ trong phi đội 28 của Không Quân Hoàng Gia Anh, đóng tại sân bay quốc tế Kai Tak Hong Kong. Đến giờ Jones vẫn còn ký ức rõ ràng về sự nguy hiểm, khó khăn trong nhiệm vụ không vận bốn người này. “Không có đủ thời gian để đánh giá về những gì xung quanh”, Jones nói.

Trong khi trực thăng của anh thả dây đón người phụ nữ Việt bị vỡ ruột thừa thì bạn phi công của anh, Tim Bailey, trên chiếc trực thăng thứ hai đón bé sơ sinh và hai người thân của bé từ boong tàu Clara Maersk.

Họ không có thiết bị mang theo cho bé sơ sinh, điều này có nghĩa Bailey phải bế cô bé trên tay. “Đó chắc chắn là một phút khiến bạn nín thở”, Jones nói.

Trong cuốn nhật ký của Jones đã ghi lại chuyến khứ hồi 2g50 phút từ căn cứ Kai Tak đến tàu Clara Maersk và trở lại. “Thông thường chúng tôi không đi ra biển như vậy”, ông nói. Chiếc trực thăng có lượng nhiên liệu hoạt động chỉ trong khoảng hai tiếng rưỡi.

Mới đây, Duc Nguyen, nhà sản xuất phim tài liệu người Mỹ gốc Việt ở California đã tổ chức một triển lãm về những thuyền nhân tị nạn. Người lính không quân Howard Jones đã liên lạc với Duc Nguyen, qua đó nhờ kết nối với đứa trẻ sơ sinh ốm yếu mà ông đã hỗ trợ giải cứu.

Ngày 2.5.2020 vừa qua, sinh nhật thứ 45 của Chieu Anh Vu-Lieberman, cô và Jones lần đầu tiên nói chuyện qua Zoom. “Tôi đã nhìn thấy bạn 45 năm trước. Bạn đã không nhìn thấy tôi, nhưng đây là những bức ảnh bạn được chuyển đến bệnh viện”, Jones nói với Vu-Lieberman.

Họ đã chia sẻ những hình ảnh, thông tin, những thứ được cho là mảnh ghép còn thiếu để hoàn chỉnh “bức tranh cuộc đời” mình. “Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất. Tôi có một cảm giác ớn lạnh chạy qua trong người”, Vu-Lieberman nói.

Hiện là một nhà thiết kế và điều hành thời trang thành công, Vu-Lieberman sống ở quận Cam, California. Cô kể, mẹ đã không chia sẻ nhiều về ký ức đó. Khi rời khỏi Việt Nam bà đang trong những ngày cuối cùng của thai kỳ. Khoảng 2g sáng ngày 2.5.1975, bà đã hạ sinh Vu-Lieberman ngay trên tàu. Không sữa, không nước, không cơm cháo, một người dúi vào tay sản phụ miếng cam thảo. Bà nhai ra rồi lấy nước miếng bôi vào miệng con gái. 

Cô bé ấy về sau đã nỗ lực giành được học bổng để theo ngành sáng tạo thời trang tại đại học hàng đầu New York. Đến giờ cô có một sự nghiệp rực rỡ với các hãng thời trang nổi tiếng tại Paris, New York và San Francisco. Cô cũng viết blog Truong Xuan baby để mãi nhớ mình là một đứa trẻ sinh ra trên con tàu tị nạn.

Đối với người lính không quân Howard Jones, được tham gia nhiệm vụ giải cứu người tị nạn đến nơi an toàn là một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất đời ông. Giờ đây ở tuổi 68, nhìn lại ngày hôm đó, ông nói: “Tuyệt ! Vào ngày đó, tôi đã góp phần tạo ra thay đổi cho cuộc đời một con người”.

BẢO NHIÊN

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế