VUI SỐNG TIN MỪNG

THƯ KÍNH GỬI CHÚA GIÊSU – Đức cố Giáo Tông Gioan Phaolô 1 ( 1912 – 1978 )

Chúa Giêsu kính mến,

Người ta chỉ trích con rằng: “Ông ấy là Giám Mục, là Hồng Y, ông ấy viết thư đi lung tung bốn phương tám hướng, cho nhà văn Mark Twain, cho thi sĩ Charles Péguy, cho nhân vật Pénélope, cho nhà văn Charles Dickens, cho nhà báo Marlowe, cho nhà viết kịch Goldoni và cho bao nhiêu người nữa, đố ai mà biết được ! Thế mà ông ấy không dành được lấy một giòng chữ nào cho Chúa Giêsu cả !”

Chúa biết đó, đối với Chúa, con vẫn cố gắng chuyện trò liên tục. Thật khó mà diễn tả được bằng thư từ, vì đây là những chuyện riêng tư. Vả lại, con quá nhỏ bé trước Chúa, thật là cả một vấn đề khi phải viết cho Chúa, viết về Chúa sau bao nhiêu là sách vở đã được dành cho Chúa. Hơn nữa, đã có sẵn Tin Mừng đấy thôi. Phải nói là: Tin Mừng vượt quá mọi thứ sách vở khác y như thể viên đạn vượt hẳn tốc độ mũi tên của con người thời bán khai.

Dẫu sao thì đây là thư của con. Con vừa viết vừa run, trong điều kiện của một người câm điếc đáng thương đang cố diễn tả để được hiểu với tâm trạng của ngôn sứ Giêrêmia trong Cựu Ước đã từng ngại ngùng thốt lên: “Lạy Chúa, con chỉ là một đứa trẻ thơ, con không biết phải nói gì…”

Philatô khi đưa Chúa ra trước đám đông dân chúng đã nói: “Đây là Người!” Ông ta cứ tưởng là ông ta đã biết rõ Chúa ghê lắm, trong khi lại chẳng biết mẩy may gì về tấm lòng của Chúa, một tấm lòng đã tỏ ra dịu hiền và nhân hậu bao nhiêu lần và bao nhiêu cách…

Ngày nay thì ai cũng đòi đối thoại cả. Con đã đếm kỹ số lần Chúa đối thoại trong Tin Mừng. Có tất cả 86 lần: 37 lần với các môn đệ, 22 lần với dân chúng và 27 lần với những kẻ chống đối…

Cái ngày mà Chúa công bố: “Phúc cho những kẻ nghèo khó, phúc cho những ai bị bách hại…”, con đã không có mặt ở đó, chứ nếu con mà đã ở bên cạnh Chúa thì hẳn là con đã nói nhỏ với Chúa rằng: “Chúa ơi, khổ quá đi mất, xin Chúa thương giùm cho một chút mà đổi kiểu nói ấy đi nếu như Chúa còn muốn có người xin theo Chúa. Chúa không thấy là thiên hạ người ta đều ham giàu có tiện nghi hay sao?”

Caton đã hứa hẹn với binh lính của ông ta bằng những trái vả ngon ngọt ở Phi Châu. Còn César thì đã dụ dỗ bằng bao nhiêu là của cải bên xứ Gaule, vì thế người ta mới chịu tòng quân theo mấy ông ấy chứ, tốt xấu gì cũng thế thôi! Còn Chúa, Chúa lại đi hứa hẹn sự nghèo khó và sự bách hại. Thế Chúa muốn ai sẽ chịu theo Chúa bây giờ?

Trích tác phẩm “NHỮNG BẬC TRỨ DANH NHẤT”
của Đức cố Giáo Hoàng GIOAN PHAOLÔ 1

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế