VUI SỐNG TIN MỪNG

Chờ đợi gì nơi cuộc sống ?

00. Anh anh sang

Vào Tuần Thánh năm 1980, một đài phát thanh nước Áo truyền đi một bài phỏng vấn vô cùng cảm động. Người được phỏng vấn là một nữ sinh viên đang nằm chờ cái chết đến từng ngày tại một bệnh viện ở thủ đô Áo. Cô phát biểu cảm nghĩ của mình như sau:

“Sau khi bác sĩ chẩn đoán và cho biết tôi mắc chứng sưng bạch huyết, tôi có cảm tưởng như trời sập xuống trên tôi. Tuy nhiên, với Đức Tin, tôi có cảm thấy như Chúa muốn gửi đến cho tôi một cơ may mới. Từ hai ba năm nay tôi đã bắt đầu có một cái nhìn mới. Tôi nhận ra đau khổ của riêng tôi cũng như của những người chung quanh phản ảnh chính nỗi đau khổ của Chúa Giêsu chịu đóng đinh và bị bỏ rơi trên thập giá. Tôi đã tìm cách yêu thích nỗi đau khổ ấy…”

Chính vì muốn chấp nhận đau khổ mà cô gái đã ghi danh vào trường Y Khoa. Nằm trên giường bệnh, biết mình không còn sống bao lâu nữa, vậy mà cô vẫn cầm trên tay một cuốn sách và một cây viết. Cô giải thích:

“Không ai có thể nói cho tôi biết chắc một trăm phần trăm là tôi sẽ không học xong hoặc tôi sẽ không bao giờ trở thành bác sĩ. Tuy nhiên, vẫn luôn có những phép lạ. Và riêng tôi, tôi xác tín rằng tôi phải thực thi ý Chúa, nếu tôi muốn tiến tới. Đó là cách thế tôi chuẩn bị đón nhận cái chết, chuẩn bị đi vào Thiên Đàng. Tôi để Chúa làm việc hầu cho tất cả mọi việc trở thành Tình Yêu. Tất cả mọi sự, từ việc học hành của tôi cho đến những việc nhỏ mọn tôi làm cho người khác. Bởi vì tôi không làm được những việc quan trọng nữa…”

Không khỏi ngạc nhiên trước những lời phát biểu trên đây, người phóng viên liền hỏi: “Tôi đọc thấy trên gương mặt của cô niềm vui và hy vọng, thế nhưng cô còn chờ đợi gì nơi cuộc sống này ?” Cô mỉm cười nói: “Tôi chờ đợi mọi sự từ cuộc sống. Nhưng trên hết mọi sự là tình yêu của Chúa. Chính Ngài cho tôi nếm thử Thiên Đàng. Chỉ có như thế tôi mới đương đầu được với những đau khổ đang đè nặng trên tôi.” ( trích Món quà Giáng Sinh ).

“Anh em đừng sợ”. Sợ hãi làm cho chúng ta ra tê liệt, làm cho chúng ta không còn là chính chúng ta nữa. Trong cuộc sống ngày nay, chúng ta có biết bao nhiêu là cái sợ: sợ gặp phải đau khổ, sợ mất việc làm, sợ cô đơn, sợ thất bại, sợ tai nạn, sợ chết… Không phải riêng chúng ta. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy chính các Tông Đồ xưa cũng đã phải trải qua nhiều cái sợ: sợ địch thù, sợ nói trước công chúng, sợ bị phụ bạc, và nhất là sợ chính Thiên Chúa bỏ rơi.

Tại sao lại có nhiều sự sợ hãi như the ? Phải chăng chúng ta chưa cảm nghiệm được ý nghĩa của cuộc sống đích thực, chưa thực sự đặt niềm tin vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa, chưa cảm nghiệm được Tình Yêu bao la của Ngài ! Ngày nay chúng ta sợ không dám nói lên niềm tin của chúng ta vào Thiên Chúa trước thế giới đầy tân tiến. Nhiều người còn sợ rằng một ngày nào đó, khoa học sẽ chứng minh cho chúng ta thấy Đức Tin vào Thiên Chúa của chúng ta sẽ vô ý nghĩa…

Không, dù tài ba mấy đi chăng nữa, dù tân tiến mấy chăng nữa, con người khoa học vẫn không thể một lời no trước cái chết của một người thân mình ! Chỉ có Đức Tin vào Thiên Chúa mới có thể mang lại ý nghĩa và làm tan biến sự sợ hãi. Sức mạnh của khoa học không thể nào phá hủy được phẩm giá cao quý của con người: những người con đáng yêu của Thiên Chúa, và chỉ Tình Yêu Ngài mới xứng đáng.

Đừng sợ, hãy sống như cô nữ sinh nước Áo: đi tìm cho mình một ý nghĩa cuộc sống đích thực trong hạnh phúc cũng như trong đau khổ, và dám làm chứng cho Tình Yêu Thiên Chúa.

“Này đây, Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.

PĐT, Dòng Hiến Sĩ Đức Mẹ – OMI

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế