VUI SỐNG TIN MỪNG

ĐỜI ĐỜI CHẲNG CÙNG – Lm. Minh Anh, Huế


Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường coi những điều nhỏ nhặt là hiển nhiên, bởi lẽ, những điều này chẳng ăn nhập gì vào những kế hoạch lớn lao của chúng ta.

Đàn chim sẻ trên tháp chuông Nhà Thờ trong những ngày mưa bão vừa qua có cái gì để ăn không ? Hôm kia trời nắng ấm, đàn sẻ bỗng xuất hiện trở lại, nhưng dường như ít hơn; những con kia đi đâu ? Những câu hỏi đó chẳng quan trọng gì đối với chúng ta, vì chúng ta có quá nhiều việc khác quan trọng hơn. Thế nhưng, với Thiên Chúa thì không ! Chỉ cần một câu hỏi như thế cũng đủ để Người lo lắng, bâng khuâng.

Thế mà, Chúa Giêsu bảo: “Các con đáng giá hơn con chim sẻ rất nhiều”. Thì quả Thiên Chúa, Người là Cha, Đấng đặt lòng, đặt trí vào những điều quá đỗi tầm thường trong tất cả những gì đang xảy ra trên thế giới, hẳn, Người cũng quan tâm đến mỗi người chúng ta hơn biết bao.

Không chỉ quan tâm đến cái ăn, cái mặc… mà Chúa Giêsu còn quan tâm đến linh hồn, quan tâm đến phần rỗi của mỗi người. Đó là sự quan tâm đến cái “đời đời chẳng cùng” do lòng xót thương vô bờ của một người Cha từ ái vô song.

Thiên Chúa biết chúng ta vô hạn hơn chúng ta biết chính mình; Người yêu chúng ta sâu sắc hơn chúng ta có thể yêu chính mình. Thiên Chúa yêu thương và lo lắng cho chúng ta không chỉ hôm nay để chúng ta nên thánh. nhưng còn yêu thương chúng ta đến đời đời, “đời đời chẳng cùng” để chúng ta thuộc trọn về Người, hằng ở với Người.

Một ngày kia, một thiếu nữ lững thững đi vào một ngôi Thánh Đường, cô lặng lẽ ngồi trong góc tối, chẳng phải để cầu nguyện, chẳng phải để chờ ai.

Rồi có một bà nội trợ cũng đi vào Nhà Thờ, trên tay xách một giỏ rau, rõ ràng, bà từ chợ ngang qua đây, trên đường về nhà chuẩn bị cho bữa trưa. Bà quỳ gối một vài phút, sốt sắng cầu nguyện trước Thánh Thể và sau đó ra về.

Cô gái trẻ sững sờ, bởi lẽ, cô đang đấu tranh với niềm tin vào Thiên Chúa. Và ngần ấy đã đủ cho cô, đó là mấy phút cầu nguyện sốt sắng của bà nội trợ, người đã cho cô thấy niềm tin Công Giáo có cơ sở như thế nào trong đời sống. Cô đứng dậy, hớn hở ra về…

Bà nội trợ ấy đâu biết rằng, chỉ một vài phút cầu nguyện của mình, Chúa quan phòng đã đổ ân sủng của Người xuống để cứu linh hồn cho đến “đời đời chẳng cùng” của người thiếu nữ gốc Do Thái đang khủng hoảng Đức Tin kia. Cô gái ấy sẽ là Nữ Tu Thérèse Bénédicte de la Croix Edith Stein ( 1891 – 1942 ) của Dòng Kín Carmel, một triết gia, một nhà thơ, một văn sĩ và nhất là một vị Thánh của nước Đức, cũng là một trong những vị Thánh bảo trợ Châu Âu, được Đức Thánh Cha Gioan-Phaolô 2 tôn phong ngày 11.10.1998 như một Thánh Tử Vì Đạo của trại Auschwitz, Ba Lan, thời đệ nhị thế chiến ( 1939 – 1945 ), đừng mừng Lễ hằng năm ngày 9 tháng 8.

 


Nhiều lúc Thiên Chúa chọn lấy sự im lặng trong một vấn đề nào đó như là cách thức để lôi kéo chúng ta đến gần Người hơn, như trường hợp của Nữ Tu Edith Stein. Chúng ta không lắng nghe Người cũng như không cầu nguyện đủ, nên chúng ta thiếu sự chú ý và hướng dẫn của Người; có lẽ sự im lặng của Thiên Chúa thực sự cũng là một dấu hiệu rất rõ ràng về sự hiện diện và ý muốn của Người; ý muốn của Thiên Chúa vẫn là yêu thương chúng ta hôm nay và cả đời đời, ‘đời đời chẳng cùng’.

Lạy Chúa, xin cho con biết, Chúa yêu thương con hôm nay, đang hiến mình mỗi ngày cho con trên bàn thờ; yêu thương con đời đời, để con được ở mãi với Chúa, “đời đời chẳng cùng”. Amen.

Trích một suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế