VUI SỐNG TIN MỪNG

GƯƠNG MẶT TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA – Trích sách Lẽ Sống


Theo một câu chuyện cổ tích của người Nhật Bản, ngày xưa, có một đôi vợ chồng sống rất hạnh phúc bên cạnh một đứa con gái nhỏ. Người chồng là một hiệp sĩ samourai tốt bụng, nhưng anh chỉ sống khiêm tốn trong một khu vườn nhỏ ở đồng quê. Người vợ là một người trầm lặng đến độ nhút nhát. Chị không bao giờ muốn ra khỏi nhà.

Một hôm, nhân dịp lễ đăng quang của Nhật hoàng, với tư cách là một hiệp sĩ, người chồng cảm thấy có bổn phận phải về kinh đô để bái lạy quân vương. Sau khi đã làm xong nghĩa vụ của một hiệp sĩ, anh ghé ra chợ mua quà cho vợ con. Riêng cho người vợ, anh mua một tấm gương soi…

Ðón nhận món quà, người đàn bà bỡ ngỡ vô cùng: Chị chưa bao giờ trông thấy một tấm gương, chị chưa một lần nhìn thấy mặt mình. Do đó, vừa nhìn thấy mặt mình trong gương, người vợ mới ngạc nhiên hỏi chồng: “Người đàn bà này là ai vậy anh ?” Người đàn ông mỉm cười đáp: “Ồ, em không đoán được đó là gương mặt kiều diễm của chính em sao ?”

Một thời gian sau, người đàn bà lâm bệnh nặng. Trước khi chết, bà cầm tay đứa con gái và nói nhỏ: “Mẹ không còn sống trên cõi đời này nữa. Sáng chiều, con hãy nhìn vào tấm gương này và sẽ thấy mẹ nhé”.

Sau khi người mẹ qua đời, sớm tối, lúc nào đứa con gái ngây thơ cũng nhìn vào tấm gương và nói chuyện với chính hình ảnh của bé. Bé nói chuyện với hình trong tấm gương như với chính mẹ của bé.

Một ngày kia, bắt gặp đứa con gái đáng nói chuyện với chính bé trong tấm gương, người cha tra hỏi, đứa con gái mới trả lời: “Ba nhìn kìa, mẹ con không có vẻ gì là mệt mỏi và xanh xao như lúc bị bệnh. Mẹ lúc nào cũng trẻ và cũng đang mỉm cười với con đó”.

Nghe thế, người đàn ông không cầm nổi nước mắt, nhưng không muốn cho nó biết sự thật, ông nói với nó: “Nếu con nhìn vào gương để thấy mẹ con, thì ba cũng nhìn vào con để thấy mẹ của con”…

Tha nhân chính là tấm gương phản chiếu gương mặt của chúng ta. Khi chúng ta lạc quan, khi chúng ta vui tươi, khi chúng ta yêu đời, khi chúng ta hòa nhã chúng ta sẽ nhận ra nét đó trên khuôn mặt của những người xung quanh. Trái lại, khi chúng ta cau có, khi chúng ta giận dữ, khi chúng ta buồn phiền, khi chúng ta thất vọng, chúng ta cũng sẽ thấy được những nét ấy trên gương mặt của người khác…

Tha nhân cũng chính là hình ảnh của Thiên Chúa. Nếu đứa con có thể nhìn thấy gương mặt khỏe mạnh, vui tươi của người mẹ trong tấm gương, nếu người cha nhìn thấy hình ảnh của người vợ trong đứa con, thì với ánh mắt của tin yêu chúng ta cũng có thể nhìn thấy gương mặt Tình Yêu của Thiên Chúa trong mọi người.

Có Thiên Chúa trong ánh mắt, nhìn thấy Thiên Chúa trong mọi người, chúng ta sẽ thấy rằng đời có ý nghĩa, tha nhân không phải là hỏa ngục đáng xa lánh…

Chúng ta hãy nhìn vào tấm gương của tha nhân với nụ cười của trẻ thơ để luôn luôn nhận ra được bộ mặt Tình Yêu của Thiên Chúa trong mọi người.

Trích từ sách LẼ SỐNG

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Có 1 phản hồi

  • Tôi có thể chấp nhận một phần nhìn thấy Thiên Chúa trong tha nhân khi mình có một tâm hồn mà Thiên Chúa cho để thực hành lời Chúa trong đời sống, nhưng suối đời không trôi chảy như vậy bởi những gồ đá! Chúa ơi hằng ngày con vẩn cầu xin Chúa hoá những gồ đá yêu quý của Chúa thành dòng suối thẳng tắp để tiếp tục rao giảng tin mừng của Chúa một cách đích thực và thực sự yêu kính Chúa. Con rất tin khi Chúa muốn là được. Con chưa nản lòng và vẫn tiếp tục cầu nguyện. Con rất buồn khi có sự hiện diện của gồ đá ấy!

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế