VĂN HÓA XÃ HỘI

VẪN RỰC LÊN NIỀM HY VỌNG – Lm. JB. Nguyễn Minh Hùng, Phú Cường


Giữa lúc nguy cơ càng ngày càng trở nên đại họa khó lường của dịch tễ, khiến cơ quan Y Tế Thế Giới trực thuộc Liên Hiệp Quốc ( World Health Organization – WHO ) phải tuyên bố bùng phát chủng virus corona 2019-nCoV khởi từ Trung Quốc là “tình trạng khẩn cấp y tế toàn cầu” tại lần họp báo lúc gần 3 giờ sáng, giờ Việt Nam, ngày 31.1.2020 ở Geneva, Thụy Sĩ…

Giữa lúc phương tiện tối thiểu hòng giảm bớt nguy cơ lây lan dịch tễ là chiếc khẩu trang, đang bị biến thành phương tiện đầu cơ làm giàu, đang bị nhiều kẻ vô đạo đức lợi dụng thời thế ngặt nghèo đã và đang nâng giá cao ngất trời, đang bị nhiều kẻ tán tận lương tâm khác làm giả để thu lợi cho bản thân, mặc kệ virus xâm nhập từng thời khắc hết sức hoảng loạn…

Tôi lại thấy đây đó những tín hiệu hy vọng. Đó là những lòng tốt đang phô diễn những hình ảnh đáng tôn vinh, đáng khuyến khích và nhân rộng, đáng học tập, làm ấm lòng người. Đó là:

Trên nhiều phố xá khắp Việt Nam, nhiều người tự bỏ tiền túi để mua và phát miễn phí khẩu trang cho dân nghèo, cho những người đang đi đường ( chẳng biết có nghèo không nhưng cần đến những chiếc khẩu trang ấy ).

Người người gặp nhau, nói cho nhau những tin tức của bệnh dịch. Họ cũng chỉ dẫn cho nhau, nhắc nhở nhau bảo vệ sức khỏe. Họ chân thành khuyến cáo nhau không nên đến chỗ đông người khi không thực sự cần thiết…

Trên các phương tiện truyền thông thông dụng xuất hiện ngày càng nhiều những tin nhắn ngắn, những thư điện tử ( email ) súc tích hướng dẫn nhau cách bảo vệ sức khoẻ không chỉ cho chính mình, mà còn cho nhiều người xung quanh.

Nhiều người còn thông tin cho cộng đồng từ rất sớm trên facebook những trường hợp bị nhiễm, hoặc bị nghi nhiễm dịch. Có thể những thông tin ấy đôi lúc chưa chính xác. Có thể vì loan tải tin tức quá sớm nên dễ bị ngành an ninh cho rằng, họ tiếp tay cho việc gây hoang mang bất ổn trong cộng đồng…

Nhưng đứng ở góc cạnh tích cực, giữa những khó khăn của cuộc sống, sự khôn ngoan vẫn là nhìn về hướng tích cực để thêm nghị lực, thêm hy vọng sống, họ đang làm điều tốt. Họ góp phần nhỏ bé của mình để giúp đời sống chung của nhân loại bớt phần họa hơn, may mắn hơn, an lành hơn…

Trên nhiều trang mạng xã hội, nhiều trang web khắp nơi, xuất hiện nhiều bài viết nghiêm túc, thậm chí có những bài viết có nhiều chất liệu nghiên cứu, nhằm giúp mọi người dễ dàng cập nhật thông tin những biến chuyển và tình hình phức tạp của dịch tễ.

Ngoài các phương tiện truyền thông chính thức, phải công bằng mà nói, những cách làm này đã góp phần không nhỏ cho sự truyền bá rộng rãi hơn, đại chúng hơn về nguy cơ, nguy hiểm của dịch tễ.

Một số người còn bỏ thời gian, công sức để có những video, những clips nhắc nhở, thông tin về bệnh tật. Họ cũng không ngần ngại kêu gọi những người hữu trách phải có thái độ, hành động, lòng yêu thương và hy sinh… mong hạn chế gia tăng lây nhiễm của dịch.

Nhiều người, bằng lời kêu gọi, bài viết, quay clip… chân thành hướng dẫn nhau cách tự làm khẩu trang để bảo vệ mình, bảo vệ người thân…

Có thể còn nhiều những cách thức khác mà người viết chưa biết hết. Tất cả đều là nét đẹp vô cùng của lòng người, của tình người. Tất cả đều nói lên sự liên đới đầy trách nhiệm mà từng cá nhân cần phải có để góp phần mình cho sự sống còn của cộng đồng.

Tất cả đều là ý thức về sức mạnh của những tâm hồn. Dẫu từng con người chỉ là nhỏ bé, nhưng nhiều con người có chung một tâm hồn như thế, là một khối mạnh mẽ không gì bằng, cần vô cùng trong thời khắc khó khăn này.

Những con người lương thiện ấy, chỉ đơn giản bằng hành động của tấm lòng, đã có thể thét vào tai những kiểu kinh doanh ( khẩu trang chẳng hạn ) một cách tham lam, hám tiền, trục lợi trên cơn khốn quẫn của đồng loại, là tội ác, là hành động đáng kinh tởm, là thói sống vô tâm, vô cảm, là kiểu sống không thuộc bản tính loài người…

Những con người lương thiện ấy, chỉ đơn giản bằng một chút tình người, đã có thể gióng lên một tiếng nói chân thành của lương tâm: Đã là người, con người hãy tốt bụng, nhất là hãy tốt bụng với chính đồng loại. Sự tốt bụng ấy, lẽ ra càng phải nhân lên trong chính những hoàn cảnh mà ai ai, kể cả bản thân mình, cũng phải lâm vào.

Những con người lương thiện ấy, chỉ đơn giản bằng sự từ tâm, đã biến nhiều phương tiện, thường ngày vốn lặng lẽ, bình dị, khiêm tốn ( chiếc khẩu trang chẳng hạn ), bỗng trở nên đẹp lạ thường nhờ bàn tay đầy tình người và nhân ái của chính họ.

Những ai đang sống vô lương tâm, thiếu trách nhiệm với sự sống của đồng loại, hãy một lần nhìn lại hành động của chính mình mà ăn năn thống hối. Dịch tễ không trừ ai. Một khi bị dịch tễ động chạm vào, họ cũng sẽ cần đến lòng tốt của bao nhiêu người xung quanh để cứu vãn sự sống của chính họ. Họ hãy là người tốt trước khi những gì xấu nhất có thể diễn ra…

Còn những người lương thiện, dù biết mình có thể vẫn là nạn nhân của dịch tễ, họ vẫn cứ thi hành mệnh lệnh của trái tim lương thiện. Dù còn sống một giây, tôi biết, họ vẫn trao hiến điều tốt lành đến hết giây cuối cùng của đời họ.

Tấm lòng của những ai thanh bạch, biết cho đi niềm yêu thương được ví như nắng Xuân giữa trời Đông, ánh sáng giữa màn đêm, trời xanh giữa mây mù…

Lòng người thiện tâm ở khắp nơi chính là cơ sở cho niềm tin, niềm hy vọng, thế giới này, nhân loại sẽ sớm thoát lo âu…

Lm. JB. NGUYỄN MINH HÙNG, Giáo Phận Phú Cường

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế