VĂN HÓA XÃ HỘI

“NƯỚC BẨN LẤY GÌ MÀ RỬA ?”


Dịp hè, vua Duy Tân ra nghỉ mát ở Cửa Tùng, một bãi biển miền Trung được mệnh danh là hoàng hậu của các bãi biển.

Một hôm nhà vua từ bãi tắm đi lên, hai tay còn dính cát, viên thị vệ bưng lại một chậu nước ngọt mời vua rửa tay. Vua vừa rửa vừa hỏi đùa: “Tay bẩn thì lấy nước mà rửa, còn nước bẩn lấy gì mà rửa ?”

Viên thị vệ lúng túng chưa biết trả lời sao thì vua hỏi tiếp,: “Nước đã bẩn thì làm thế nào cho sạch ?” Viên thị vệ vẫn không trả lời được. Vua Duy Tân bèn nói: “Nước bẩn thì lấy máu mà rửa !”

Nhà vua khéo chơi chữ, những muốn ám chỉ một thứ nước khác, ngàn lần đáng quý trọng chính là đất nước, là quê hương. Khi đất nước bị ngoại bang làm vấy bẩn thì không có thứ nước nào có thể rửa được ngoại trừ… máu. Về sau, vua đã đứng lên hô hào toàn dân khởi nghĩa, lấy máu rửa cho sạch cái nhục vong quốc.

Ephata sưu tầm

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế