Chưa phân loại

“Noi eravamo come voi e voi sarete come voi”

Nghia trang cac bo xuong 3

 

Nghia trang cac bo xuong 4

Nghia Trang Dong Capucin 1

Nghia Trang Dong Capucin

“NOI ERAVAMO COME VOI E VOI SARETE COME NOI”

Trên đây là một câu tiếng Ý được ghi ở gian phòng cuối của một nghĩa trang có một không hai trên thế giới, Cimitero dei Cappuccini, địa chỉ số 27, Via Veneto, Roma, nơi lưu giữ 16.000 bộ xương khô của các thầy Dòng Cappuccino ( một nhánh lớn Dòng Anh Em Hèn Mọn của Thánh Phanxicô ) mất trong suốt các năm từ 1525 đến 1870.

Đầu đuôi là thế này: Cuối năm 2001, chúng tôi có dịp “lang thang” sang đến Rôma. Sau khi được may mắn gặp và trò chuyện với Đức Tổng Giám Mục Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận ( lúc ấy chưa làm Hồng Y ), chúng tôi được mấy anh em DCCT đang học Kinh Thánh và Luân Lý ở đây làm hướng dẫn viên cho đi thăm các di tích cổ lừng danh như Vương Cung Thánh Đường Laterano, Đền Thờ Đức Bà Cả, Hang Toại Đạo, Hí Trường Coliseum… Thế rồi một hôm chúng tôi tìm đến Cimitero dei Cappuccini. Cha Thể Hiện bảo: “Anh biết không, bên này hôm nào học hành mệt mỏi căng thẳng quá, em thường đến đây như một nơi để lắng lòng, để tịnh tâm… Lạ lắm mà hay lắm anh ạ !”

Mà lạ thật, gọi tên là nghĩa địa nhưng thật ra lại là một nhà bảo tàng và triển lãm toàn là những xương sọ, xương sườn, xương ống quyển, xương cánh tay, xương quai xanh, xương bánh chè, xương chậu, cả những lóng xương ngón tay, ngón chân…

Mỗi phòng triển lãm được sắp xếp đúng y như một một gian trong Tu Viện: Nhà Nguyện, Nhà Ăn, Nhà Nghỉ… Gian nào cũng có mấy bộ xương khô mặc áo Dòng màu nâu hẳn hoi, khi thì đang quỳ cầu nguyện, lúc thì đang ngồi ăn với nhau, lại có khi nằm ngủ, hai tay chắp trước ngực… Các vật dụng trang trí trên tường, trên trần, chung quanh phòng đều được làm từ những xương với cốt của các Tu Sĩ.

Mà phải xin khẳng định lại: đây là những bộ xương thật sự, chứ không phải là đồ nhựa composite giả cổ. Khách hành hương chỉ có thể mua các bộ post card chứ không được quyền chụp hình, vì các tia ánh sáng đèn flash sẽ làm cho các bộ xương sớm bị hủy hoại.

Thế rồi đến gian phòng cuối cùng, mọi người ngỡ ngàng vì nó trống huơ trống hoác, chỉ có một tấm bảng để chính giữa phòng, trên ghi những hàng chữ bằng các thứ tiếng Ý, Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha. Xin ghi lại bản tiếng Ý vì dẫu sao đây là một nghĩa trang – bảo tàng nằm trên đất Ý: “NOI ERAVAMO COME VOI E VOI SARETE COME NOI”. Xin được dịch thoát ra tiếng Việt như thế này: “ĐIỀU CÁC BẠN ĐANG LÀ THÌ CHÚNG TÔI ĐÃ LÀ – ĐIỀU CHÚNG TÔI ĐANG LÀ THÌ CÁC BẠN SẼ LÀ”.

Khách hành hương đọc xong, chưa kịp hiểu ngay với lối chơi chữ, nhẩm đi nhẩm lại, chú ý đến việc biến đổi cách dùng thì của động từ trong câu, lúc ấy mới à lên một tiếng, hiểu và thấm thía được cái hàm ý triết học nhân sinh rất hài hước dí dỏm. Ai cũng lao xao bàn tán với nhau vì phát hiện ấy, và rồi tất cả chợt lắng xuống, lẳng lặng ra về, khuôn mặt đăm chiêu, tâm hồn canh cánh một nỗi suy tư…

Tháng 11 đã về. Tháng của màu tím trước khi bước vào Mùa Tím của Phụng Vụ, tháng mà các nghĩa trang Công Giáo tự nhiên đông đảo người tảo mộ, khói nhang nghi ngút. Xin cũng là tháng để nghiệm sinh sâu xa về cái sống cái chết, về cuộc trăm năm đời người.

Lm. Giuse LÊ QUANG UY, DCCT, 4.11.2007 – 15.11.2015

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế