TÂM CA NGUYỆN CẦU

NGHE CẢ TIẾNG LÒNG – Lm. Minh Anh, Huế


“Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa” ( Lc 6, 12 ).

Nhìn vào Chúa Giêsu, chúng ta thấy có ai tất bật như Ngài, có ai nôn nóng công việc như Ngài, thế nhưng, dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày, Ngài cũng dành cho mình những giờ phút tìm kiếm thánh nhan Thiên Chúa như một ưu tiên hàng đầu.

Tin Mừng nói: “Từ sáng sớm khi trời còn tối mịt, Ngài ra đi đến một nơi hoang vắng và cầu nguyện tại đó”. Hoặc trước một biến cố quan trọng như việc chọn gọi các môn đệ, Ngài cầu nguyện càng khẩn thiết hơn, ở đó Ngài thức suốt đêm, thầm thĩ với Chúa Cha.

Giữa một thế giới xô bồ của chợ đời khi chúng ta đang bị cuốn hút vào cơn lốc của công việc, kể cả việc học hành hoặc ngay cả việc dành trọn thời gian để dấn thân phục vụ anh chị em thì chưa bao giờ chúng ta cảm thấy mình ngày càng có ít quỹ thời gian như hôm nay.

Thế nhưng, có bao giờ chúng ta dám dừng lại một vài phút để nhìn xem một ngày sống của mình, rằng, với hai mươi bốn giờ Chúa ban mỗi ngày, tôi đã dành bao nhiêu giờ cho công việc, bao nhiêu giờ để ăn uống ngủ nghỉ và bao nhiêu phút để dành cho Chúa, Đấng không xén bớt của ai dù chỉ một giây khi một ngày mới bắt đầu.

Chúng ta thường thấy mình không có giờ cầu nguyện, không có giờ đi vào nơi cô tịch, còn gọi là sa mạc của tâm hồn để ở gần bên Chúa. Thật ra, sa mạc ở gần bên mỗi người, ở trong mỗi người. Chỉ cần một chút yêu thương, chúng ta vẫn có thể tìm thấy nơi cô tịch của tâm hồn mình.

Hãy can đảm thưa lên với Chúa: “Lạy Chúa, xin hãy dừng bước chân con, xin hãy dừng bước chân con. Cho tim con trĩu nặng được thư thái, cho trí xôn xao được lặng yên, cho thần kinh căng thẳng được dịu lại và cho gân cốt mệt nhoài của con được ngơi nghỉ. Xin dạy con nghệ thuật biết dừng lại dăm ba phút trong ngày, dẫn con vào sa mạc, chìm đắm trong linh thánh, trầm sâu xuống lòng con để nghe tiếng Chúa, tiếng tha nhân và nghe cả tiếng lòng con”.

Từ đó, chúng ta có thể rút ra nguồn sáng mới, nguồn sống mới và lòng dũng cảm mới.

Thánh Gioan Eudes nói: “Không khí chúng ta thở, cơm bánh chúng ta ăn, trái tim đập trong lồng ngực chúng ta cũng không cần thiết để giúp chúng ta có thể sống đúng là một con người cho bằng lời cầu nguyện. Lời cầu nguyện giúp chúng ta có thể sống đúng là một tín hữu”.

Vậy mà nhiều người trong chúng ta sẽ la lên: “Ôi lạy Chúa, con không có giờ mà ăn nữa, lấy đâu ra giờ cầu nguyện”. Vậy mà, cầu nguyện là vấn đề sống còn của Đức Tin, là lực đẩy của việc sống Tin Mừng.

Trong một bài giảng, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh: “Chúng ta phải cầu nguyện để khỏi mất Đức Tin. Ai không cầu nguyện là rời xa Đức Tin, biến Đức Tin thành một ý thức hệ chỉ mang tính luân lý, ở đó, không có Chúa Giêsu”. Ngài nói: “Việc cầu nguyện của chúng ta không thể chỉ gói gọn trong một tiếng đồng hồ vào Chúa Nhật; nhưng mỗi người cần có một mối tương quan hàng ngày với Chúa Giêsu Kitô”.

Một cậu bé đang đùa nghịch với đống cát trên sân, một tảng đá lớn choán chỗ phía trước, cậu tìm cách đẩy tảng đá đi nhưng dù đã cố gắng hết sức, ì à ì ạch, cậu vẫn không lay chuyển được. Bất lực ngồi xuống, cậu oà khóc. Từ trong nhà, người cha nhìn thấy sự cố gắng của con trai bèn bước ra hỏi: “Con đã dùng hết sức mạnh chưa ?” Cậu bé rấm rứt gật đầu. “Con đã dùng cây để bẩy nó chưa ?” Cậu bé gật đầu thưa: “Con đã cố hết sức và bằng mọi cách rồi thưa ba”. “Chưa đâu con”, người cha điềm đạm nói: “Con chưa nhờ ba giúp mà, phải không ?” Nói rồi, người cha cúi xuống nhẹ nhàng nhấc tảng đá ra chỗ khác.

“Lạy Chúa, xin cho con biết, càng nhận lãnh trong thinh lặng, con càng biết cho đi trong hành động”. Amen.

Lm. MINH ANH, Giáo Phận Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế