NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

TRUNG THỰC VÀ GIẢ DỐI

Vua Chosroes nước Ba Tư ngày xưa, sau cơn trọng bệnh, cho triệu tập các cận thần và hỏi: “Trẫm muốn biết những gì các khanh đang chờ đợi. Các khanh có nghĩ trẫm là một quân vương tốt không ? Đừng sợ, cứ nói hết sự thật, trẫm sẽ thưởng cho mỗi người một viên ngọc quý”. Thế là các quan thay nhau ca ngợi tâng bốc vua.

Đến lượt Elim, vốn chính trực, ông tâu: “Thiết tưởng thần nên giữ thinh lặng thì hơn, vì sự thật không thể mua bằng của cải hoặc tiền bạc”. Vua tuyên bố: “Được, trẫm sẽ không thưởng cho ngươi vật gì cả. Nào, hãy nói những gì khanh nghĩ”.

Elim thưa, “Tâu bệ hạ, hạ thần nghĩ rằng như bất cứ ai, bệ hạ cũng có những lầm lỗi và tật xấu. Nhưng những tật xấu này lại đè nặng trên dân chúng. Bệ hạ đã tiêu xài quá nhiều để tổ chức tiệc tùng, để xây cất dinh thự, và nhất là theo đuổi chiến tranh”.

Nghe những lời ấy, nét mặt vua bỗng trở nên trầm ngâm suy nghĩ. Rồi vua sai tặng cho các cận thần mỗi người một viên ngọc như đã hứa, riêng Elim thì được bổ nhiệm lên chức tể tướng.

Hôm sau, các nịnh thần trở lại triều đình tâu vua: “Tâu bệ hạ, kẻ nào bán ngọc quý cho bệ hạ đáng phải treo cổ. Những viên ngọc ấy toàn là ngọc giả”. Bấy giờ vua lên tiếng: “Trẫm biết đó toàn là ngọc giả, cũng như những lời tâng bốc giả dối của các người”.

KHUYẾT DANH

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế