NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

PHẢI TAN BIẾN ĐI…


Một dòng suối mát trào ra từ ngọn núi, chảy xuống một đồng bằng cho đến khi chạm phải một sa mạc. Tại đây, nó chợt nhận ra mình bắt đầu bốc hơi và hao tổn. Dù vậy, dòng suối vẫn quyết tâm băng qua sa mạc.

Suối chợt nghe một tiếng thì thầm: “Nếu muốn, ngươi có thể băng qua được sa mạc, ta sẽ giúp ngươi”.

Suối lấy làm bất bình bực bội: “Nhưng ta đâu cần ai phải giúp ?” Suối thấy ý tưởng đó là điều ngu xuẩn, nhưng tiếng nói vẫn tỏ ra kiên nhẫn: “Ta sẽ mang ngươi đi. Dĩ nhiên với điều kiện là ngươi phải tan biến trong ta”.

Suy nghĩ miên man về chuyện mình phải tan biến, dòng suối vẫn chưa hiểu được tại sao nó phải tan biến, phải chăng là đánh mất chính mình ? Điều gì bảo đảm khi đã băng qua được sa mạc, nó sẽ tìm lại được bản thân ?

Đọc được ý nghĩ của nó, gió mới lên tiếng: “Ta là gió, chỉ cần ngươi tin tưởng ta, không còn cách nào khác”. Suối vẫn tiếp tục kiêu hãnh: “Đồng ý, nhưng ta không thể chấp nhận mình phải tan biến”. Gió thì thầm: “Ngươi không thể băng qua sa mạc mà không tan biến. Nhưng nếu ngươi chịu tan biến để ta mang đi, thì ở phía bên kia sa mạc, ngươi sẽ lại hiện nguyên hình là một dòng suối xinh đẹp. Còn nếu ngươi cứ chần chừ ở đây, ngươi cũng sẽ đánh mất chính mình”.

Thế là dòng suối chấp nhận biến thành hơi nước để gió mang đi. Suối cùng gió băng qua sa mạc. Khi cả hai đến đầu ngọn núi bên kia, gió để cho suối rơi xuống từ từ những giọt mưa, và không mấy chốc, dòng suối gặp lại chính mình, đẹp hơn, trong suốt hơn, tràn trề hơn.

KHUYẾT DANH

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Có 1 phản hồi

Trả lời Agnesdo Xóa

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế