NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

MỘT ĐIỀU TỐT ĐÃ BỎ QUA KHÔNG LÀM – Trích bài của Lm. Minh Anh, Huế

Chuyện kể về một ông chủ tiệm đồ cổ.

Vào một đêm đông khuya khoắt, trời bão tuyết, ông bỗng nghe tiếng gõ cửa. Chủ tiệm không mấy vui, ra mở cửa. Một thanh niên run rẩy vì đói với một bàn tay xoè ra, bàn tay kia đỡ lấy cây gậy trên vai với một ít đồ đạc.

Thấy hoàn cảnh đáng thương, ông chủ lấy ít bánh mì, vài đồng bạc lẻ trao cho anh. Nhận của bố thí, người thanh niên cám ơn quay gót trở ra.

Một ý tưởng chợt đến, ông chủ phân vân, liệu có nên mời người đó vào nghỉ đỡ một đêm khi đang có bão tuyết lạnh giá, vì trong nhà vẫn còn hai phòng khách. Tuy nhiên ông lại tự nhủ, có thể phòng khách nhà ông sẽ nhiễm ẩm mốc và dơ bẩn luộm thuộm nếu để cho người thanh niên nghèo kia vào nghỉ qua đêm. Thế rồi ông vội đóng cửa…

Hai ngày sau, một người đàn ông khác đem đến tiệm một cây gậy làm bằng gỗ quý. Sau khi thương lượng giá cả, người bán gậy cho biết, ông ta là thợ chuyên chôn cất ở nghĩa trang. Ông vừa mai táng một người thanh niên vô gia cư, không tiền bạc, không người thân. Tài sản duy nhất có giá trị của anh ta chỉ có mỗi cây gậy này, có lẽ là đồ gia bảo từ cha ông để lại cho anh ta, anh ấy đã chết vì lạnh nhưng vẫn cố giữ lại cây gậy quý này không bán….

Nghe đến đây, chủ tiệm cảm thấy xấu hổ và xót xa. Ông hối hận không phải vì đã làm điều gì xấu nhưng vì… một điều tốt ông đã không làm khiến cho một con người đáng thương phải chết.

Từ một bài suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế