NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

CÀNG LÚC CÀNG XA NƠI CẦN PHẢI ĐẾN


Một ngày mùa đông, bầu trời ảm đạm, không một tia nắng, hai hành khách ngồi cạnh nhau trong một chuyến xe lửa đi từ Torino, nước Ý, đến Paris, thủ đô nước Pháp. Khi tới biên giới nước Pháp thì tuyết bắt đầu rơi, trời bên ngoài lạnh giá, nhưng may quá, trong xe thật ấm áp nhờ có chiếc máy sưởi.

Một trong hai hành khách tỏ ra bồn chồn, mỗi lần tới một nhà ga, người ấy lại đứng phắt dậy, đến bên cửa sổ nhìn sân nhà ga, đọc lớn tên ga rồi lại trở về ghế và thở dài thảm não.

Sau nhiều trạm như thế, người khách đồng hành với ông ta không cầm lòng được, bèn lên tiếng hỏi với tất cả sự quan tâm: “Xin lỗi, tôi xin hỏi: có điều chi làm ông khó chịu hoặc ông bị bệnh chăng ?”

Ông ta buồn bã than thở: “Không ông ạ, tôi không đau ốm gì cả, chỉ có điều là tôi đã lấy sai chuyến xe lửa. Nó đang ngược chiều với hướng đi cần thiết của tôi, lẽ ra tôi phải xuống xe từ những trạm trước kia để đổi sang chuyến xe khác ngược lại, thế nhưng tôi đã không có can đảm bước xuống một nhà ga giữa cảnh mưa tuyết trắng xoá, ngồi trong xe ấm áp như thế này dễ chịu quá. Và cứ vậy mà càng lúc tôi càng xa nơi tôi cần đến…”

Từ một bài suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế