NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

BÀI TẬP “CƯỜI”

Tôi là một bà mẹ ba con, 14, 12 và 3 tuổi, vừa hoàn tất chương trình đại học và bộ môn cuối cùng là Xã Hội học. Giảng viên bộ môn này đã hoàn toàn truyền cảm hứng cho sinh viên với những phẩm chất mà tôi ước gì người nào cũng được như thế. Đề tài cuối cùng cô đặt ra cho chúng tôi mang tên “nụ cười”. Cả lớp được yêu cầu ra ngoài và cười với ba người đồng thời ghi lại phản ứng của họ. Tôi thuộc type người thận thiện, luôn mỉm cười và chào hỏi mọi người xung quanh. Vì vậy, đề tài này đối với tôi mà nói thật dễ như ăn bánh.

Ngay sau khi được giao đề tài, một buổi sáng đẹp trời tháng ba, tôi cùng chồng và con trai nhỏ đến tiệm thức ăn nhanh McDonald’s. Đó cũng là cách vợ chồng tôi dành thời gian chơi đùa cùng con mình. Khi chúng tôi đang xếp hàng đợi đến lượt mình gọi thức ăn thì đột nhiên tất cả mọi người đều như khựng lại. Tôi đứng yên không nhúc nhích dẫu chỉ một chút. Một cảm giác hoang mang tràn ngập khi tôi nhìn quanh xem vì sao mọi người lùi lại. Khi quay đầu về phía sau, tôi ngửi thấy một mùi hôi cơ thể kinh khủng, ngay sau lưng tôi là hai người đàn ông vô gia cư nghèo khổ.

Khi tôi cúi nhìn xuống một người đàn ông thấp bé đứng gần mình, ông ta mỉm cười. Đôi mắt xanh tuyệt đẹp của ông ngập tràn ánh sáng thiên thần và ông đang tìm kiếm một sự chấp nhận. Ông nói: “Một ngày tốt lành nhé !” khi đếm những đồng xu lẻ đang nắm chặt trong tay.

Người đàn ông thứ hai đứng sau lưng bạn đang vân vê bàn tay mình. Tôi nhận ra rằng người đàn ông này có vấn đề về thần kinh và người mắt xanh “lịch sự” kia là người giúp đỡ ông ấy. Tôi cố cầm nước mắt khi đứng đó cùng họ. 

Sau khi tôi đã mua xong phần thức ăn của gia đình tôi và rời đi, tôi nghe cô gái trẻ tại quầy hỏi hai người ông nghèo ấy muốn mua gì. Ông mắt xanh nói: “Cô cho chúng tôi hai tách nhỏ cà phê cả nhé.” Vâng, nếu họ muốn được ngồi trong cửa hàng và sưởi ấm, họ phải mua một thứ gì đó. Họ chỉ muốn được ấm áp một chút, và cà phê là những gì họ có thể mua lúc này.

Lúc đó một động lực thôi thúc mãnh liệt khiến tôi dang tay ra và ôm lấy người đàn ông mắt xanh ấy. Cũng trong khoảnh khắc đó, tôi nhận thấy mọi cặp mắt đang đổ dồn về phía mình và dò xét từng cử chỉ của tôi. Tôi mỉm cười và quay lại quầy gọi thêm hai phần ăn sáng đặt trên một khay riêng. Sau đó, tôi đặt tay mình lên bàn tay đang lạnh cóng của người đàn ông mắt xanh. Ông ngước nhìn tôi mắt ngấn nước và nói: “Cám ơn cô.” Tôi cúi xuống, vỗ vào tay ông ấy và nói: “Tôi làm việc này không phải vì ông đâu. Chính Chúa Giêsu, qua tôi, muốn ban tặng ông niềm hy vọng.”

Tôi bắt đầu khóc khi quay lại bàn với chồng và các con của mình. Khi ngồi xuống, chồng tôi mỉm cười và nói: “Đó là lý do vì sao Chúa ban em cho anh, là để mang hy vọng đến cho anh, em yêu !” Chúng tôi nắm lấy tay nhau một lúc lâu và biết rằng, bởi vì chúng tôi đã được nhận phúc lành của Thiên Chúa mà chúng tôi có thể lại sẵn sàng cho đi những gì được nhận. Vợ chồng tôi không phải là những con chiên ngoan đạo, nhưng chúng tôi có niềm tin. Ngày hôm đó, ánh sáng thuần khiết của Tình Yêu Thiên Chúa đã soi rọi tôi.

Tôi quay lại trường vào buổi tối cuối cùng của lớp học với câu chuyện của mình. Tôi nộp bài và người hướng dẫn bộ môn đã đọc nó. Sau đó cô ấy ngước lên nhìn tôi hỏi: “Tôi có thể chia sẻ câu chuyện này với mọi người được chứ ?” Tôi nhẹ nhàng gật đầu khi cô yêu cầu cả lớp chú ý. Và khi cô ấy bắt đầu đọc, tôi chợt nhận ra rằng, chúng ta là những sinh mệnh riêng lẻ và là một phần trong chỉnh thể vũ trụ, chia sẻ là điều cần thiết để hàn gắn và để được hàn gắn. Bằng cách của mình, tôi đã làm những người tại cửa hàng McDonald’s, chồng tôi, con trai tôi, giáo viên bộ môn và tất cả mọi người tham dự ngày cuối cùng ở lớp học tối hôm đó xúc động.

Tôi tốt nghiệp với một bài học lớn nhất trong đời, đó là: Chấp nhận người khác một cách vô điều kiện.

Bản dịch của HƯỚNG DƯƠNG, từ daikynguyen.com

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Có 1 phản hồi

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế