NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

CHUYỆN HAI HẠT LÚA


Mùa xuân năm ấy, có hai hạt lúa nằm cạnh nhau.

Hạt thứ nhất hăng hái nói: “Tôi muốn mọc lên ! Tôi muốn cắm rễ sâu xuống đất và đâm chồi. Tôi muốn vươn những búp non như cờ hiệu triệu báo mùa xuân”… Và nó mọc lên xanh tốt.

Hạt thứ hai tự nhủ: “Eo ơi, mình sợ lắm ! Nếu như mình cắm rễ xuống đất mềm, chẳng biết sẽ gặp gì trong bùn lầy tăm tối. Nếu phải xuyên qua đất cứng, chồi non của mình sẽ bị thương tổn. Làm sao mình có thể để búp non mình xoè lá khi một chú sâu nào đó đang chờ sẵn để ăn tươi nuốt sống mình ? Và nếu nở được hoa, một bé con nào đó có thể nhổ bứt mình lên đem đi là toi ! Không, tốt hơn mình nên chờ”. Và nó nằm chờ.

Cho đến một buổi sáng, có cô gà mái đỏng đa đỏng đảnh, chân chữ nhất bươi đất kiếm ăn, cô nhìn thấy hạt lúa ngon lành. “Tróc”, cô mổ lấy và nuốt ngay !

EPHATA sưu tầm và biên tập, 8.2020

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Có 1 phản hồi

  • Oh, vì hạt lúa thứ hai chắc không có thì giờ chỉ suy nghĩ vẫn vơ nên không đọc Thánh Kinh nhiều cũng không chịu nghe mấy cha giảng: các con ĐỪNG SỢ

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế