NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI

THA HAY KHÔNG THA ?


Ngày kia, một thiền sinh hỏi sư phụ: “Bẩm thầy, con đau khổ vì cha mẹ con tàn nhẫn, vợ con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè quấy phá. Con phải làm sao để rủ bỏ được oán hờn và thù ghét ?” Vị thầy đáp: “Con ngồi xuống, tịnh tâm, tha thứ hết cho họ”.

Vài hôm sau, đệ tử trở lại: “Thưa thầy, con đã tha thứ cho họ. Nhẹ cả người ! Coi như xong”. Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra và hãy thương yêu họ”. Người đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương họ nữa, thì… thôi được, con sẽ cố gắng”.

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, nét mặt tươi tắn. Anh khoe với sư phụ là đã có thể yêu thương những người trước đây từng xử tệ với anh. Sư phụ gật đầu bảo: “Tốt ! Bây giờ con về tịnh tâm, và ghi ơn họ. Nếu họ không đóng những vai trò ấy thì con đâu có cơ hội tiến triển trong đường tâm linh như bây giờ ?”

Ít lâu sau, môn sinh ấy trở lại, lần này anh tin rằng, mình đã học xong điều thầy truyền. Anh hớn hở thưa với thầy, anh đã ghi ơn hết mọi người vì nhờ họ mà anh học được sự tha thứ. Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì đâu mà lâu nay con tha hay không tha cho họ ?”

Từ một bài suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Có 1 phản hồi

  • Thưa Cha đúng , cuộc đời con đã có người nhác và làm tổn thương con nên nhờ đó con đã có một cuộc sống như ngày hôm nay , vùng lên từ nỗi bất hạnh nhưng …..con chỉ nghĩ trong lòng là con tha thứ và cũng cám ơn họ, tuy nhiên trên hết con vẩn nghĩ, nếu không có Chúa đồng hành, con không có ngày hôm nay. Con xin tạ ơn Chúa .

Trả lời Aline Xóa

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế