NGHIỆM SINH GIỮA ĐỜI VUI SỐNG TIN MỪNG

CÁI LƯỠI


Sử gia Xénophon, sống vào thế kỷ 5 trước Chúa Giáng Sinh. Ông bị bắt làm nô lệ tại một nước láng giềng. Biết ông là người tài, vua trao cho ông một trong những việc quan trọng là làm đầu bếp thiết tiệc.

Ngày kia, vua sai ông dọn đãi quần thần. Ông ra chợ mua lưỡi về nấu các món. Thực khách ăn, khen ngon. Nhưng một lần, hai lần, lần nào ông cũng chỉ đãi toàn lưỡi. Ngạc nhiên, nhà vua tìm hỏi lý do. Nổi tiếng là khôn ngoan, ông giải thích: “Còn gì quý hơn cái lưỡi, lưỡi là máy khôn ngoan; nhờ lưỡi, ta nói điều khôn ngoan; con người biết ca tụng lẫn nhau, giao ước với nhau và dâng lời cảm tạ Thượng Đế. Không gì cao quý bằng lưỡi”.

Vua ưng ý về sự giải thích đó, và để thử lòng, vua sai ông nấu một món dở nhất. Một lần nữa, Xénophon nấu toàn lưỡi. Khi được chất vấn, ông giải thích: “Tâu bệ hạ, còn gì xấu xa hơn lưỡi. Dưới ánh mặt trời, không gì tệ hại mà lưỡi không can dự vào. Phản bội, bất công, gian dối, lừa lọc, trộm cắp, giết người, chiến tranh… Nó có thể làm sụp đố cả đế quốc, huỷ hoại một dân tộc, đạp đổ một gia đình… Còn gì xấu xa bằng cái lưỡi”.

Thánh Giacôbê nói: “Anh em hãy nhanh khi nghe, nhưng chậm khi nói”. Ai trong chúng ta không hơn một lần hối tiếc vì những lời lẽ miệng lưỡi thốt ra.

“Lạy Chúa, xin đừng để lời con thành lời giết chết, nhưng luôn là lời cứu sống”. Amen.

Từ một bài suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế