MẸ ƠI ĐOÁI THƯƠNG

“MẸ ĐÃ CỨU GIÚP GIA ĐÌNH TÔI !”


Vào năm 1789, thời Cách Mạng Pháp, người cha trong một gia đình Công Giáo đã được Đức Mẹ cứu giúp cách lạ lùng, ông kể lại đầu đuôi như sau:

Bao nhiêu tiền của, gia tài, tôi đã “dâng cúng” hết cho Cách Mạng. Rốt cuộc, tôi vẫn bị bắt, bị toà án nhân dân phong cho danh hiệu là “ác ôn”, phải đền “nợ máu”. Hàng ngày, chính mắt tôi đã nhìn thấy hàng trăm tù nhân lần lượt bị đưa ra chém.

Thế rồi một buổi sáng, viên cai ngục tới đọc danh sách các tù nhân bị đem ra pháp trường. Năm mươi người phải đền “nợ máu”, trong đó có tôi. Kẻ thì khóc lóc, người thì la ó nguyền rủa, kẻ khác tạ ơn Chúa vì sắp được giải thoát. Riêng tôi vẫn còn nấn ná xin với viên cai ngục:

“Xin ông vui lòng cho tôi một ân huệ, chỉ xin hoãn lại 5, 10 phút thôi, tôi làm mất một mẫu ảnh quý, tìm mãi chưa thấy…” – Ông ta nạt hỏi: “Ảnh gì ?” – “Thưa, ảnh Đức Mẹ Maria Hằng Cứu Giúp mà tôi vẫn thường giữ trong mình. Trong phút cuối đời, tôi muốn có ảnh Mẹ bên cạnh…”

Viên cai ngục quát to: “Vớ vẩn ! Đi ngay ! Không có lôi thôi gì hết !” Tôi quỳ xuống van xin, trong lòng cầu khẩn Mẹ giúp. Lạ lùng thay, ông ta dịu giọng bảo: “Được, cho mày sống thêm một ngày để tìm ảnh. Ngày mai, cả mày với ảnh sẽ cùng lên đoạn đầu đài !”

Ông ta vừa đi được vài phút, tôi đã tìm thấy ảnh, tôi cầm lấy ảnh Đức Mẹ ôm hôn thắm thiết…

Hôm sau, một người khác là phó quản đối trại giam, đến đọc danh sách tù nhân đi xử tử, nhưng lại không có tôi. Người ta quên hay tưởng tôi đã bị xử ngày hôm trước rồi chăng ? Tôi vẫn phập phồng, lo sợ, không biết số phận sẽ ra sao…

Được vài ngày, lúc chập tối, trong trại lửa bỗng bốc cháy rần rần. Tôi nghe có tiếng hô: “Cháy nhà, cháy nhà, thân ai người nấy lo !”

Cơ hội ngàn năm một thuở, chúng tôi vọt ra khỏi nhà giam, tìm đường tẩu thoát. Sau vài ngày, tôi đã tới vùng sông Rhein giáp với nước Đức. Tôi bắt đầu tìm kiếm vợ con. Không có họ, đời tôi còn ý nghĩa gì nữa ?

Tôi tìm kiếm xuôi ngược, dò la tin tức suốt hai năm trời mà bặt vô âm tín. Thất vọng, tôi lang thang đó đây. Một hôm đi ngang qua một ngôi Nhà Thờ đang có Thánh Lễ, tôi vào tham dự, cầu nguyện với Chúa và Đức Mẹ.

Lễ xong, mọi người ra về, tôi đi ngang bên hông Nhà Thờ, chợt thấy một người đàn bà và hai đứa nhỏ đang quỳ cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ. Lòng tôi chợt rộn ràng, xôn xao, nghĩ có thể đó là vợ con mình. Tim tôi đập mạnh, xúc động lắm nhưng tôi cố trấn tĩnh, chờ đợi cho mẹ con người đàn bà kia trở ra để nhận dạng.

Chừng mười phút sau, mẹ con bà ấy vái Chúa và Đức Mẹ rồi bước ra. Trời đất ơi ! Đúng là vợ con tôi ! Cả người tôi run rẩy, muốn chạy lại ôm chầm lấy họ, nhưng tôi không còn đủ sức đứng vững trên đôi chân mình. Miệng líu lại, tôi quỵ xuống đất. Chờ cho giây phút hồi hộp, dao động qua đi, tôi mới đứng dậy theo họ từ xa xa.

Cách Nhà Thờ chừng hai trăm mét, họ bước vào một ngôi nhà nhỏ. Tôi đến gõ cửa. Vợ tôi ra mở cửa, tôi ôm chầm lấy vợ, chan hòa nước mắt. Hai đứa con gái của tôi cũng chạy ra chỉ kêu lên hai tiếng “Ba ơi !” rồi ngã vào lòng tôi, chúng tôi ôm hôn nhau trong niềm hạnh phúc vô bờ. Cả gia đình chúng tôi quấn lấy nhau ngay trước bàn thờ Đức Mẹ…

KHUYẾT DANH

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế