MẸ ƠI ĐOÁI THƯƠNG

KHÔNG QUÊN LẦN HẠT MAI KHÔI – Bồ Câu Trắng


Tháng nào tôi cũng cố gắng sắp xếp công việc cho ổn thỏa để có thời gian về quê thăm mẹ già đôi bữa, tiếp tế tài chính, nhu yếu phẩm cần thiết cho mấy em ở gần gũi chăm sóc mẹ được chu đáo hơn, bù đắp lại những năm thời bao cấp quá vất vả cực khổ đã đè nặng trên đôi vai người mẹ góa con côi, có lẽ do hồi đó mẹ làm nông, gánh gồng chịu đựng nắng mưa sương gió nhiều quá, nên giờ mới suy nhược thế này. Suy yếu cả về thể lực và tâm thần, mẹ lẫn lộn quên hết mọi thứ trên đời, thậm chí quên cả tên con gái của mẹ nữa, quên tuốt luốt tất cả… Đến ngay đồng tiền cũng không nhận ra, không biết xài…

Tôi tưởng mẹ đã thật sự bị mất trí nhớ vì sức khỏe, vì tuổi tác, thế nhưng tôi không thể ngờ có một việc mẹ chẳng bao giờ quên, chẳng ai có thể làm cho mẹ quên được, đó là lúc nào về thăm, tôi cũng thấy mẹ cầm trên tay “Chuỗi Hạt Mai Khôi” và lẩm nhẩm đọc từng lời Kinh rất sốt sắng: “Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà, Bà có phúc lạ hơn mọi phụ nữ, và Giêsu, Con lòng Bà gồm phúc lạ. Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử. Amen.”

Nhìn thấy tôi, câu trước tiên là mẹ hỏi: “Hôm nay con đã lần hạt Mai Khôi chưa?” Nếu tôi nói “Dạ chưa”, mẹ sẽ lên tiếng liền: “Không được quên nhé!” Còn khi tôi nói: “Dạ con đã Lần Hạt rồi ạ”, mẹ cười móm mém vui vẻ lắm, mẹ chẳng quan tâm chuyện gì lúc này ngoài Chuỗi Hạt Mai Khôi.

Các em tôi sợ mẹ buồn khi suốt ngày phải ở trong nhà, vì nếu không ai rảnh để dẫn mẹ đi dạo đây đó trong vườn hoặc đến Nhà Thờ thì chỉ biết cho mẹ ở nhà mà thôi, bởi mẹ đã từng bị lạc không nhớ lối về nhà nữa rồi, mẹ bỗng trở nên như đứa trẻ lên ba, cho gì ăn nấy, nói gì mặc bây…

Mẹ thật vô tư thoải mái quên hết mọi muộn phiền của quá khứ ngày xưa, mẹ cũng chẳng thích thứ gì trên đời nữa, các em tôi có dắt mẹ xuống nhà mở tivi chương trình giải trí hầu mong làm mẹ vui, đâu ngờ mẹ dụi mắt kêu nhức mỏi không thèm xem, cũng chẳng chịu nghe máy hát ca nhạc cải lương, mẹ phán một câu: “Xin để cho tôi được yên” rồi mẹ quay về cái võng nơi góc nhà, lên nằm đong đưa nhè nhẹ một mình, Chuỗi Hạt đeo ở cổ mẹ lại lấy ra lẩm nhẩm đọc kinh… Ngồi mỏi thì lại nằm, thỉnh thoảng cười vui khi có mấy cháu nhỏ vào chơi…

Cứ thế ngày lại ngày êm đềm trôi qua, đối với mẹ già, giờ đây “Chuỗi Kinh Mai Khôi” là niềm an vui duy nhất của mẹ, cả khi thức và lúc nằm ngủ, trên tay mẹ luôn cầm Chuỗi Mai Khôi và cứ lẩm nhẩm đọc hoài đọc mãi, như đã đi sâu vào trong tiềm thức của mẹ.

Không chỉ mình mẹ tôi, đa số các cụ trong xóm làng này, ai cũng gắn bó với Tràng Hạt Mai Khôi như lẽ sống đời mình, thật rất đáng trân trọng và cũng là một gương sáng cho con cháu noi theo ở đời. Vâng! Bởi Kinh Mai Khôi đã được các Thánh ví như một vũ khí thiêng liêng có thể chống lại ba thù thế gian. Đức Mẹ xưa kia đã từng hiện ra với nhiều Vị Thánh và khuyên nhủ: “ Các con hãy ăn năn thống hối và siêng năng lần hạt Mai Khôi… vì trái tim Mẹ sẽ thắng thế gian…”.

Từ cảm hứng nơi những bà mẹ quê chân chất hiền lành, lại đạo đức đơn sơ hết lòng, tôi viết lên bài thơ nho nhỏ như một tâm tình tri ân cảm mến, hướng về các người mẹ già rất thân yêu của chúng ta. Tôi đã mạo muội gửi bài thơ đó đến dự thi ở Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận Sàigòn vào đúng dịp ngày Lễ của Các Bà Mẹ. Thật quá bất ngờ, lời văn mộc mạc quê mùa ấy lại được lọt vào chung kết và tôi còn được mời lên ngâm thơ diễn đạt tâm tình nữa chứ.

Không quen xuất hiện trước đám đông nên tôi run rẩy lắm, khi ấy chỉ biết cầu nguyện xin Đức Mẹ giúp, nếu vui lòng Chúa và ích lợi cho nhiều tâm hồn. Vâng! Thật sự tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng của tôi, thiết nghĩ phận hèn tôi tá này nếu chẳng có Mẹ giúp đỡ thì nó cũng không làm được gì hết thảy, sở dĩ những vần thơ lóc cóc đó tôiviết ra được cũng là do Chúa Thánh Thần soi sáng, như vài lời thay mẹ già nhắc nhở cho chính bản thân bất toàn của mình, xin một lần nữa ghi nhớ lại nơi đây:

MẸ GIÀ

Mẹ già lần chuỗi Mai Khôi,
Đôi tay gầy héo khóe môi đỏ trầu.
Lơ thơ mái tóc bạc đầu,
Mẹ ngồi lắp bắp hát câu ru hời:
“Con ơi hãy sống ở đời,
Tích nhân tích đức Chúa Trời yêu thương.
Đừng tham danh vọng phô trương
Chớ mê tiền bạc bất lương lụy đời.
Con ơi, hãy nhớ Chúa Trời,
Sống cho đạo đức cuộc đời sẽ vui”.
Mẹ già chống gậy tới lui
Nựng đàn cháu nhỏ chơi vui sân vườn.
Lá hoa rực rỡ sắc hường,
Mẹ già thư thả náu nương mái nhà
Bên đàn con cháu hát ca
Ngợi khen Chúa Cả danh Cha rạng ngời.
Ngày đêm yêu mến dâng lời
Cầu kinh nguyện ngắm cuối đời mẹ vui.
Thảo ngoan con cháu tới lui,
Thăm mẹ tối sớm an vui tuổi già.
Đáp đền công mẹ sinh ta,
Dưỡng nuôi ngày tháng phong ba kiếp người.
Giờ đây mẹ mỉm nụ cười,
Chờ ngày Chúa gọi vui tươi về Trời…

BỒ CÂU TRẮNG 2014

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế