ĐƠN KHÚC NIỀM TIN

“XIN LÀM ƠN ĐỪNG QUÊN TÔI !”


Có một người duy nhất sống sót trong một tai nạn đắm tàu và trôi dạt trên một hoang đảo nhỏ. Kiệt sức, nhưng cuối cùng anh đã gom được những mẩu gỗ trôi dạt và tạo cho mình một túp lều nhỏ để trú ẩn và cất giữ một vài đồ đạc còn sót lại. Ngày ngày anh nhìn về chân trời cầu mong được ai đó cứu thoát, nhưng dường như vô ích.

Thế rồi một ngày, như thường lệ anh rời khỏi chòi để đi tìm thức ăn trong khi bếp lửa trong lều vẫn cháy âm ỉ. Khi anh trở về thì túp lều nhỏ đã ngập trong lửa, khói cuộn bốc lên trời cao. Điều tồi tệ nhất đã xảy đến. Mọi thứ đều tiêu tan thành tro bụi. Anh chết lặng trong sự tuyệt vọng: “Sao mọi điều khốn khổ như thế này lại xảy đến với tôi vậy hở trời ?”

Thế nhưng, rạng sáng hôm sau, trong giấc ngủ mệt nhoài vì tuyệt vọng, anh bị đánh thức bởi tiếng còi hụ của một chiếc tàu đang tiến đến gần đảo. Người ta đã đến để cứu anh. “Làm sao các anh biết được tôi ở đây ?” Anh hỏi những người cứu mình. Họ trả lời: “Chúng tôi thấy tín hiệu khói lên rất cao của anh”.

Những người đã chết cũng đang sống trong hoài bão chờ mong. Họ chờ mong có ai đó nhớ đến họ. Họ chờ mong có ai đó cứu thoát họ. Họ đã bị âm dương xa cách ngàn trùng. Cuộc đời của họ đã trôi dạt vào một bến bờ xa lắc. Không lối thoát. Không tự mình cứu mình. Họ chỉ còn trông mong nơi những người còn sống

Mỗi người chúng ta đều có những người rất thân yêu đã ly trần. Họ chỉ mong chờ chúng ta một lời kinh nguyện, một Thánh Lễ, một việc lành thay cho họ. Họ đang nói với chúng ta “Xin làm ơn đừng quên tôi – Please, forget me not – Ne m’oubliez pap, SVP”.

Sưu tầm của Ephata, 2.11.2019

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế