ĐƠN KHÚC NIỀM TIN

CHÚNG TA ĐÃ ĐẾN NƠI RỒI !


Coi Chúa như một người bạn, ngày kia, một nhà thơ tâm sự:

“Hôm ấy, tôi đang mải mê bóp trán nặn thơ, thì tôi nghe tiếng Chúa mời gọi. Tôi vội vã đi theo. Tôi bỏ vào trong chiếc bị một ống tiêu bằng trúc, nhiều áo xống, cả một tập thơ và một album đầy những hình ảnh kỷ niệm thân thương cùng nhiều kỷ vật quý giá. 

Tôi cùng Ngài lên đường khi mặt trời vừa hé. Ngài đi trước, tay Ngài không mang gì, nhẹ nhõm, tôi theo sau với chiếc bị nặng trĩu trên vai. Chân tôi kéo lê trên một quãng đường dài, một ngày đã trôi qua trên cánh đồng gió thoảng. 

Mỏi vai, tôi xin Ngài dừng lại giữa đường. Mở bị ra tôi quăng bớt áo xống, rồi cùng Ngài tôi tiếp tục cất bước. Vẫn tay không, Ngài nhẹ nhàng thoăn thoắt đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau, mồ hôi đẫm áo ngoài. 

Sắp lên cầu để vượt qua dòng sông, tôi quăng cả tập thơ và sáo trúc, rồi cùng Ngài tiếp tục lên đường. 

Đường lên cao dốc dác và uốn khúc quanh co. Ôi cánh tay mỏi rã rời, tôi nài xin Ngài cho tôi dừng nghỉ một chút để tìm lại tấm hình mẹ tôi, người tôi yêu nhất đời, tấm hình chụp vào ngày hôn lễ của bà với cha tôi. Nhưng tấm hình không còn nữa, nó đã bay đâu mất. Tôi bỗng buông xuôi, mắt tôi tối tăm lại giữa mặt trời đúng ngọ. 

Rồi đêm về khi trăng vừa mới ló trên những giọt sương rơi, tôi quăng luôn cả chiếc bị trên đường. Nắm chặt tay Ngài, tôi nhanh chân đi tiếp. 

Nhưng bỗng nhiên Ngài bảo tôi dừng bước. Dưới vòm trời trong suốt ánh trăng, Ngài cười tươi nhè nhẹ vỗ vai tôi và nói: “Hãy dừng chân vì chúng ta đã đến nơi rồi”.

La Besace, không rõ tác giả,
từ một bài suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế