CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

YÊU THƯƠNG VÀ THA THỨ

 


Ngày 27.7.1990, đêm đầu tiên sau khi sinh đứa con thứ hai, cô Debbie Baigrie, khi đó 28 tuổi, ở Tampa, tiểu bang Florida, Hoa Kỳ, chuẩn bị lên xe để về nhà, thì có một nhóm đàn ông tiến về phía cô. “Cô có tiền không ?”, một người hỏi cô. “Tôi nói nghiêm túc đấy, hãy đưa tiền đây”. Khi Baigrie quay lại, cô thấy một khẩu súng đang chĩa vào mình. Và trước khi cô kịp phản ứng, một viên đạn đã xuyên qua miệng cô.

Baigrie được đưa đến bệnh viện cấp cứu, cô sống sót, nhưng phát súng đã làm gãy tất cả các răng cửa và nướu ở phía dưới miệng. Cô phải chịu đựng 40 cuộc phẫu thuật nha khoa trong vòng 10 năm.

Vào tháng 2 năm 1991, một cậu bé 13 tuổi tên Ian Manuel đã thú nhận tội ác và bị kết án tù chung thân. Giáng Sinh năm 1991, cậu bé Manuel đã lấy hết can đảm để gọi điện thoại từ nhà tù cho cô Baigrie, xin cô tha thứ. “Lúc đó, tôi không có ý định tha thứ cho cậu ấy”, cô Baigrie chia sẻ – “Nhưng rồi thời gian trôi qua, tôi dần vượt qua được chấn thương tâm lý của mình”.

Sau đó, cô Baigrie bắt đầu nhận được thư từ Manuel, cô quyết định viết thư trả lời. Những lá thư qua lại đã dần biến họ thành bạn, và cô Baigrie bắt đầu hành trình tìm kiếm tự do cho Manuel, đó là một quyết định mà một số người không tán thành.

“Mọi người nói với tôi: Bạn đang ảo tưởng à ? nhưng điều đó không có ý nghĩa gì với tôi cả” – Baigrie nói – “Tôi nghĩ rằng nếu tôi không giúp đỡ cậu ấy, thì một cuộc sống sẽ bị mất, Tôi cảm thấy như sự trừng  phạt dành cho cậu ấy vượt xa những gì đáng lẽ phải có”.

Tháng 11 năm 2016, sau 26 năm, cậu bé Manuel năm nào, lúc này ngoài 40 tuổi, đã được ra tù. Khi anh gặp cô Baigrie, họ ôm nhau như những người bạn tri kỷ. “Tôi không cảm thấy như ôm một người lạ” Manuel nói. “Debbie không chỉ giống như một thiên thần hộ mệnh, cô ấy còn giống như một người mẹ thứ hai của tôi”. Cô Baigrie mong rằng câu chuyện về hy vọng và sự tha thứ của họ sẽ truyền cảm hứng cho những người khác.

“Tất cả chúng tôi đều từng phạm sai lầm, chúng ta đều cố gắng hết sức và cuộc sống rất ngắn ngủi”, cô Baigrie chia sẻ. “Và nếu có ai biết cuộc sống của bạn có thể biến mất trong vòng một phút là như thế nào, thì đó là tôi. Tôi hiểu điều đó. Chúng ta phải tha thứ, vì nó giúp chúng ta chữa lành vết thương”.

Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

Một cuộc hôn nhân hạnh phúc là sự kết hợp giữa hai con người biết tha thứ.

Sự tha thứ là mùi hương mà loài hoa Violette để lại trên gót chân đã dẫm nát nó.

Kẻ yếu không bao giờ có thể tha thứ. Tha thứ là phẩm chất của kẻ mạnh.

Tha thứ là tôn giáo tuyệt vời nhất.

Lúc còn trẻ không biết, cứ nghĩ rằng chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng sẽ không chịu đựng nổi. Sau khi đã trải qua mưa gió nhấp nhô trong cuộc sống, mới biết qua những ngày tháng dài đằng đẵng của một kiếp người thì không có gì là không tha thứ, không có gì là không thể buông tay.

Anh càng biết nhiều, anh càng tha thứ nhiều. Kẻ không thể tha thứ cho người khác làm gẫy cây cầu mà chính mình phải bước qua; bởi con người ai cũng cần tới sự tha thứ.

Anh muốn vui trong chốc lát: Hãy trả thù ! Anh muốn yên vui mãi mãi: Hãy tha thứ ! Sự tha thứ là cục tẩy tuyệt diệu. Hãy sử dụng nó thường xuyên.

Thù ghét là sâu mọt đục khoét người ta, làm cho người ta chóng xấu, chóng già, chóng chết. Yêu thương và tha thứ là suối nước cam lồ tưới vào lòng người, làm cho người tươi đẹp, cứ trẻ hoài và sống mãi.

KHUYẾT DANH

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế