CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

TÌNH YÊU HÓA GIẢI HẬN THÙ


Dưới đây là một chứng từ đã được cha Augustine, Linh Mục Dòng Tên thuộc Trung Tâm Truyền Giáo cho người Việt tại Đài Loan, trưng dẫn trong bài giảng về Thiên Chúa Ba Ngôi ngày 18.6.2000.

“Tôi may mắn có được tất cả những điều tôi ước ao để được hạnh phúc: gia đình hoà thuận yêu thương, nhiều bạn bè, nhiều sinh hoạt, nhiều cơ hội đi đây đi đó, tham gia đủ các môn thể dục thể thao, tham dự những buổi hoà tấu, dạ hội, và còn tích cực hoạt động giữa những nhóm sinh viên. Với tôi, Thiên Chúa có đó nhưng chỉ khi nào cần, tôi mới chạy đến với Ngài, bình thường tôi quên Ngài để lo chuyện riêng tôi.

Thế rồi, một hôm tôi được một bạn thân rủ đi dự cuộc họp của Phong Trào Hiệp Nhất Thế Giới của giáo dân. Chính ở đó tôi khám phá ra Thiên Chúa là Tình Yêu. Ngài thương tôi trong tình trạng hiện có của tôi. Chính tôi có thể yêu thương đồng loại bằng tình thương của Ngài. Thế là cuộc mạo hiểm mới bắt đầu để sống Tin Mừng, khởi sự với những người trong gia đình tôi…

Lần đầu tiên tôi gặp ông nội tôi khi tôi 18 tuổi. Lý do vì ông nội tôi đã bỏ rơi bà tôi trong cảnh tay xách nách mang, gồm tất cả 5 người con mà bố tôi là con lớn nhất. Gia đình tôi chẳng bao giờ nhắc đến nội, tôi hiểu đó là để tránh gợi lại nỗi đau xót cho gia đình.

Nhưng càng sống Tin Mừng, tôi càng cảm thấy phải tỏ lòng yêu thương nội. Tôi thật sự bị sốc khi tới thăm ngôi nhà của nội mà chỉ thấy nội cất nơi tủ chè có mỗi một cái đĩa, một cái xiên và một chiếc muỗng ! Như vậy là nội chỉ có một mình, sống như thể bị chôn vùi trong viện dưỡng lão ! Tôi thực không hiểu được tại sao gia đình tôi là người Công Giáo mà lại xử đối với nội tôi như thế ?

Nhưng tôi không dám nghĩ thêm gì nữa, để khỏi phê phán một ai. Tôi tiếp tục một mình đến thăm nội, một mình ra sức an ủi nội trong cảnh cô đơn, bóc trái cam như nội thích, cắt miếng thịt cho vừa miệng nội, thỉnh thoảng mua cho nội chai rượu nho, dắt nội đi dọc theo hành lang và mang quần áo của nội về nhà giặt giúp.

Từ từ và cố gắng, hai ông cháu tôi đã hiểu nhau và chia sẻ cho nhau cả những gì thâm sâu tận đáy lòng. Ít lâu sau tôi cảm thấy tình cảm ấy lan rộng ra trong gia đình tôi. Khi nội chết, tôi không có mặt ở nhà, nhưng nội đã không ra đi một cách đơn độc, vì các con cháu của nội đều tới thăm viếng, và đặc biệt có một người nhiều năm đã muốn dứt bỏ không muốn lui tới với nội, thì nay đã ở lại với nội tới giây phút cuối cùng.

Riêng tôi, còn có những biến cố khác nữa đẩy tôi vào sâu hơn trong cuộc mạo hiểm cho Tin Mừng…

Hôm đó, tôi đang ngồi học thì thình lình xảy đến một cơn động đất dữ dội. Tất cả vùng đất tôi đang ở đều rơi vào cảnh hoang tàn. Cả một loạt phố phường, đồi núi bị sập, trong đó ngôi nhà tôi đang ở cũng cùng chung một số phận. Tôi thoát chết nhưng người em gái sinh đôi của tôi thì không biết số phận ra sao ?

Ngày hôm sau khi xảy ra cơn động đất, tôi đã uổng công đi tìm em tôi dọc theo hành lang nhà thương nơi những người bị thương nằm la liệt. Em tôi không có ở đó nhưng đang nằm ở giữa những người đã chết ! Hai chị em từng sống gắn bó với nhau từ ngày còn trong dạ mẹ. Nay em tôi không còn nữa, sao tôi có thể đứng vững được ! Tôi chỉ còn có thể cậy dựa vào Chúa và Tình Yêu của Ngài mà thôi. Vậy tôi đã xin Chúa đừng để trái tim tôi đập một cách uổng công vô ích, đừng để tôi từ khước, không đáp trả lại Tình Yêu Ngài.

Do đó, tôi đã quyết định tình nguyện đến Liban từ 9 năm nay, để phục vụ, cũng là để làm chứng cho Tình Yêu Thiên Chúa giữa một thế giới còn đầy hằn thù. Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài ( Ga 3, 16 ). Chỉ có nơi Tình Yêu bền vững đó, tôi mới tìm lại được ơn bình an để làm chứng cho Chúa.”

Trích từ bài giảng của cha AUGUSTINE

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế