CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

“THIẾT-BỊ-DÒ-TÌM-CỦA-NỢ”


Đức Thánh Cha Phanxicô thật bóng bẩy khi ngài nói về Mẹ Têrêxa Calcutta, ngài gọi Mẹ là “Thiết-Bị-Dò-Tìm-Của-Nợ”.

“Thiết bị” là dụng cụ, là một đồ vật được sử dụng như một công cụ, một đồ nghề… để làm một việc gì đó; cao hơn, thiết bị còn là một con người, một ơn gọi, một khí cụ được Thiên Chúa dùng cho một mục đích nào đó của Người, chẳng hạn trong Kinh Hoà Bình chúng ta đọc: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa”.

“Dò tìm” là tìm kiếm một vật, một con người, công việc có khi rất khó nhưng đôi khi rất dễ… ở ngay trước mắt nhưng người ta không nhận ra.

“Của nợ” xét theo nghĩa bóng là một cái gì gây phiền toái, bận tâm, mất thời giờ, của cải cho một ai đó.

Mẹ Têrêxa được gọi là “Thiết-Bị-Dò-Tìm-Của-Nợ” khi Mẹ trở nên khí cụ của Thiên Chúa để đi tìm kiếm những con người bất hạnh, khốn khổ, bần cùng… cho Người. Đó là những con người cần đến lòng thương xót. Những của nợ đó sẽ làm Mẹ bận tâm, sẽ gây phiền hà, mất thời giờ và khiến cho Mẹ, người đi tìm và rước cho mình những của nợ ấy ăn không ngon ngủ không yên. ( … )

Chúng ta đừng bao giờ quên điều này: trước nỗi khổ đau của biết bao nhiêu anh chị em đang kiệt sức vì đói, vì khát, vì bạo lực và bất công… thì người Kitô hữu không thể ở đó như những khán giả. Không biết nỗi khổ đau của con người, có nghĩa là không biết Thiên Chúa.

Nếu tôi không đến gần người đàn ông đó, phụ nữ đó, đứa trẻ đó, ông già hay bà già đó… tôi không đến gần Thiên Chúa.

Yêu thương không phải là cho đi một cái gì, nhưng là cho đi chính bản thân. Yêu thương là hy sinh, là quên mình, là hiến thân phục vụ tha nhân.

Kahil Gibran có một câu nói chí tình: “Bạn cho đi quá ít khi chỉ cho đi của cải. Chỉ khi nào cho đi chính mình, bạn mới thực sự cho đi”.

Càng đi tìm bản thân, con người càng đánh mất chính mình; càng co cụm trong vỏ ốc ích kỷ, con người càng mỏi mòn chết trong cô đơn. Càng muốn được yên thân, con người càng vong thân.

Nỗi khát khao hạnh phúc của con người chỉ có thể được lấp đầy khi biết đến gần, cúi xuống phục vụ người khác. Con người chỉ thành đạt thực sự và chỉ thực sự là người khi họ dám sống chết, dám hy sinh cho anh chị em mình. Cũng thế, người Kitô hữu chỉ thực sự là con cái của Thiên Chúa khi họ dám tiêu hao vì người khác. Mẹ Têrêsa nói: “Kitô hữu là người trao ban chính bản thân mình”.

Yêu rồi làm. Khi đã yêu rồi chúng ta sẽ biết phải làm gì cho người anh em. Khi đã yêu rồi chúng ta sẽ có sáng kiến để xả thân vì người anh em, nhất là cho những ai nghèo hèn đau khổ. Khi đã yêu rồi, chúng ta sẽ biết cách làm cho kẻ xa lạ nên người thân cận, kẻ thù địch nên người bạn tốt, chỉ cần chúng ta dám đừng lại, đến gần và cúi xuống trước những người anh em đó.

Một vị ẩn sĩ sống trong một khu rừng luôn bị một cô gái lẳng lơ đến cám dỗ. Ngạc nhiên trước sự thanh thản của vị tu hành nhưng đồng thời cũng nghi ngờ sự không bình thường của người đàn ông, cô liền hỏi một câu chế nhạo, “Thầy không biết yêu sao ?” Vị ẩn sĩ trả lời: “Chưa đến giờ đó thôi ?”

Câu chuyện bỏ lửng tại đó. Một lần kia, trong lúc đi khất thực, vị ẩn sĩ phát hiện người con gái hay đến phá phách mình đã bị một bọn cướp trấn lột và đánh cho thừa sống thiếu chết bên lề đường. Vị ẩn sĩ bèn dừng chân săn sóc cô, băng bó các vết thương và đưa cô tìm thầy điều trị.

Cô gái sững sờ nhìn vị ân nhân mà chưa biết mở lời làm sao, thì vị ẩn sĩ mỉm cười nói: “Đã đến giờ rồi đấy, giờ của yêu thương”.

Trích từ một bài suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế