CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

ÔNG Y TÁ VNCH TRỊ BỆNH, NUÔI NGƯỜI NGHÈO MIỄN PHÍ Ở CẦN THƠ

Xót thương trước những người bệnh tật, già yếu, không nơi nương tựa, một ông lão y tá gốc VNCH ở ấp Tân Thạnh, xã Thạnh Lộc, huyện Vĩnh Thạnh, thành phố Cần Thơ, đã đem về nuôi dưỡng, trị bệnh miễn phí và hết lòng chăm sóc như người thân.

Kể với báo Thanh Niên ngày 21.10.2019, ông Lê Văn Hả, thường gọi là ông Sáu Hả, 71 tuổi, cho biết ông vốn là y tá của chế độ VNCH. Sau năm 1975, thấy người dân quá khổ, với mong ước chữa bệnh giúp đời, ông khăn gói lên Sàigòn học thêm nghề Đông Y. Tốt nghiệp, nhận bằng y sĩ để hợp thức hóa, ông trở về làm việc tại Trạm Y Tế xã Thạnh Lộc.

Trong lúc khám chữa bệnh, biết nhiều hoàn cảnh khốn khổ, bệnh tật, già yếu không người chăm sóc, không tiền thuốc thang… lòng ông ray rứt khôn nguôi. Từ đó, ông Sáu Hả quyết định phải làm một điều gì đó thiết thực hơn để giúp đỡ họ.

Tuy nhiên phải đợi đến năm 2001, ông Sáu Hả mới dành dụm được đủ tiền xây 28 căn phòng, mỗi phòng rộng 30-40 mét vuông ngay trên đất vườn nhà mình. Tất cả đồ dùng, giường ngủ… ông tự làm để tiết kiệm tiền lo mua trang thiết bị y tế, thuốc men. “Cơ Sở Nuôi Dưỡng Người Già Neo Đơn Lê Văn Hả” hoạt động từ đó.

Ban đầu, ông Sáu Hả đưa người bệnh, người già khốn khó mà mình biết, cho về ở và chữa bệnh miễn phí. “Tiếng lành đồn xa,” những người nghèo khổ ở các tỉnh Kiên Giang, An Giang, Đồng Tháp, Trà Vinh… tìm đến xin chữa trị rồi tá túc luôn suốt nhiều năm trời, lúc đông nhất có hơn 50 người cùng ăn ở, chữa bệnh. Ông Sáu Hả nói: “Đa phần họ đều là những người già neo đơn, tàn tật, bệnh nan y và cả những người mồ côi. Người ở lâu nhất cũng đã gần 15 năm, ít thì cũng 1-2 năm. Ai cũng có hoàn cảnh bi thương lắm. Ai ở đây tôi cũng xem như người thân, cùng giúp đỡ nhau vui sống từng ngày.”

Ngồi trên xe lăn, anh Nguyễn Tuấn Linh, 40 tuổi, quê Thốt Nốt, Cần Thơ, người đã ở đây gần 15 năm, rươm rướm nước mắt kể: “Mẹ mất lúc tôi còn nhỏ. Năm 18 tuổi, sau cơn bạo bệnh, tôi mất đi đôi chân và sống trong cảnh gia đình không hòa thuận. Buồn, tôi chuyển đến nhà bà con sống, thế nhưng chẳng bao lâu, không chịu nổi cảnh bị họ xa lánh, nên tôi bỏ nhà ra đi. May mắn có người quen giới thiệu, tôi tìm tới chỗ ông Sáu và được cho chỗ ở, cơm nước, chăm sóc thuốc thang hằng ngày. Ông đã giúp tôi cảm nhận được tình thương của một người cha, cũng như hơi ấm của một gia đình từ lâu rồi tôi không tìm thấy được.”

Cụ Nguyễn Thị Bé Ba, 92 tuổi, quê Rạch Giá, Kiên Giang, góp chuyện: “Tôi một thân một mình không nơi nương tựa, phải sống ở chuồng heo bỏ hoang của người khác. Một lần tôi bị xỉu được hàng xóm đưa vào nhà thương, nhưng không có tiền chữa trị. Tôi được bà con chuyển đến chỗ của ông Sáu Hả. Tại đây, tôi được ông chăm sóc tận tình, lo thuốc thang suốt ba năm qua nên bệnh tình đã giảm nhiều, đi đứng cũng dần bình thường trở lại.”

Là chỗ dựa tinh thần cho những mảnh đời bất hạnh, ông Sáu Hả xem đó là niềm vui đời mình. Ông tâm sự: “Còn sức khỏe là tôi tiếp tục làm. Tôi tự nguyện làm chứ không cần người ta cảm ơn và cũng không cần ai trả ơn. Chỉ cần những người này được hạnh phúc, yên vui, khỏe mạnh là tôi thấy vui rồi. Song, có một điều trăn trở là khi tôi mất đi, tôi mong có người tiếp nối duy trì công việc thiện nguyện này. Đừng để bị đứt đoạn, tội họ lắm.”

Tr. N. 22.10.2019

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế