CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

NHỮNG MẨU VỤN LÒNG THƯƠNG XÓT Ở KHẮP NƠI GIỮA ĐẠI DỊCH…

Bà Suzanne Hoylaerts, qua đời ở tuổi 90 vì dịch bệnh sau khi từ chối dùng máy thở, bà đã nói với các bác sĩ của mình: “Tôi đã có một cuộc đời thật đẹp. Hãy dành máy thở cho những người trẻ, những người đang cần nó nhất”.

Bác sĩ Giampiero Giron, 85 tuổi: “Họ cần sự có mặt của tôi và tôi đồng ý. Khi bạn quyết định sẽ làm một bác sĩ, bạn phải có trách nhiệm với điều ấy. Tôi đã lập một lời thề y đức. Nếu bạn sợ lây bệnh thì tốt hơn hết, đừng nên làm một bác sĩ”.

Một chàng trai Ả Rập sống tại Ý, đứng trước quầy trái cây miễn phí của mình, anh treo một tấm bảng: “Các bạn đã chào đón tôi vào đất nước của các bạn trong suốt 10 năm qua. Hôm nay cho tôi được trả ơn các bạn”.

Một người khác: “Ngày hôm nay, biết chúng tôi đang tự cách ly, xóm giềng đã mang những túi thức ăn đến đặt trước hiên nhà tôi. Đậu, chà là, mì, sốt mè, rau, thịt và cả kẹo cho lũ trẻ của chúng tôi nữa. Thật là tử tế và tôi rất lấy làm biết ơn”.

Một người đàn ông ở Morristown, một thành phố của bang new Jersey, Mỹ, đứng ngoài cửa kính phòng cấp cứu với tấm bảng có dòng chữ: “Cảm ơn tất cả y bác sĩ đã cứu mạng vợ tôi. Tôi yêu tất cả các bạn”. “Hãy nhớ nói lời cảm ơn đến những người ở tuyến đầu nhé !”

Một chủ nhà trọ ở Anh viết: “Hôm qua tôi đã gõ cửa phòng người thuê nhà của mình và bảo anh ấy có thể ở lại đó mà không cần phải trả tiền nhà trong 5 tháng tới. Anh ấy buôn thúng bán bưng, phải nuôi 4 đứa trẻ. Không cần Thủ Tướng Boris Johnson phải bảo, tôi vẫn biết đạo đức là gì. Này các bạn chủ nhà, nếu có thể, bạn hãy làm gì đó đi, và làm nhiều thêm nữa”.

Trên quầy hàng trống không của một siêu thị, người ta vẫn đọc thấy một thông báo: “Gửi tất cả những khách hàng lớn tuổi của chúng tôi. Vui lòng cứ hỏi nếu ông bà cần bất cứ món đồ gì vì chúng tôi đã giữ riêng chúng lại cho ông bà”.

Một bà mẹ khoe: “Đứa con học lớp 6 của tôi đã gửi email cho giáo viên toán của cháu để được giúp đỡ, vì thế, thầy ấy đã đến và giải quyết bài toán cho cháu với tấm bảng lớn bên ngoài khung cửa kính trước hiên nhà chúng tôi”.

Một bác sĩ đang phải điều trị cho những bệnh nhân tại một bệnh viện có nguy cơ cao ở Arkansas, Hoa Kỳ. Anh ấy đang sống xa gia đình và phải lái xe mất một giờ đồng hồ để về thăm đứa con nhỏ mới chập chững biết đi của mình. Cha đứng ngoài cửa, con quỳ bên trong, họ chạm tay nhau qua khung cửa kính. Khoảnh khắc này thật đặc biệt.

Từ một suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế