CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

MỘT VÀI KỶ NIỆM SỐNG ĐỘNG VỀ LINH MỤC FX. NGUYỄN VĂN THUẬN – Gs. Nguyễn Đăng Trúc ( Pháp ) – Kỳ 1


Như tựa đề bài viết nầy, tôi chỉ mong ghi lại một vài ký ức về Linh Mục PX. Nguyễn Văn Thuận luôn sinh động trong cuộc sống hằng ngày của tôi. Những ngày tháng có nêu lên trong bài có thể không hoàn toàn chính xác, nhưng chắc chắn sự việc đã xảy ra, nhất là đã thực sự chi phối những bước đi của đời tôi.

Khi đề nghị tôi góp nhặt những bài nói chuyện của ngài tại Strasbourg năm 1998 để thực hiện cuốn “Niềm vui sống đạo”, Ðức Tổng Giám Mục PX. Nguyễn Văn Thuận điện thoại nhắc tôi thế nầy: “Trúc nhớ đề ở đầu sách câu nầy của Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II như lời gởi gắm riêng của cha cho người trẻ Việt Nam: Thành công lớn nhất của một cuộc đời là nên thánh”.

Hôm nay, khi ngồi viết lại một vài kỷ niệm gặp gỡ Linh Mục PX. Nguyễn Văn Thuận trong đời mình, tôi thâm tín việc nầy: một người thánh, một cuộc đời đáng gọi là thánh khi ta nghĩ đến người ấy thì tự nhiên ta muốn mình trở nên tốt hơn. Và đó là kinh nghiệm của tôi khi tưởng nhớ về vị Linh Mục nầy.

1. LINH MỤC GIÁO SƯ TIỂU CHỦNG VIỆN PHÚ XUÂN VÀ CHA LINH HƯỚNG

Tôi vào Tiểu Chủng Viện Phú Xuân khóa 1959. Khóa tôi 53 người, tôi mang số 53 vì năm ấy tôi được miễn thi vào Chủng Viện, lý do là vào lúc tổ chức thi tuyển, thì tôi bị bịnh thương hàn. Có thể nói khóa của tôi là khóa cuối theo “chế độ cũ của Chủng Viện”. Chế độ cũ không có nghĩa là xấu, nhưng sau năm ấy ( tức là từ khóa 1960 ) nhân sự điều hành và giảng huấn cũng như sinh hoạt chung của Tiểu Chủng Viện thay đổi, một sự thay đổi mà Linh Mục Nguyễn Văn Thuận đóng một vai trò có tính cách quyết định.

Linh Mục Thuận đổi đến Tiểu Chủng Viện Phú Xuân thay cho Linh Mục Nghĩa vào đầu niên khóa 1960-1961. Ngài xuất hiện ra trước mắt tôi lúc đó như một hình ảnh gầy, cao, thẳng, đi nhanh, luôn luôn ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ và hay cười. Phòng ngủ của ngài nằm đầu mút tầng lầu cánh trái Tiểu Chủng Viện.

Tôi nhớ dường như năm ấy ngài không làm gì nổi bật trong Tiểu Chủng Viện ngoài một sự hiện diện vui vẻ, trẻ trung, một thái độ tôn trọng các Linh Mục, hoặc là thầy ngài ngày trước hoặc là lớp đàn anh của ngài. Ngài dạy lớp tôi môn Pháp văn; và riêng cá nhân tôi, tôi là một trong những chủng sinh chọn ngài làm cha Linh Hướng.

Nếu còn có một tình cảm nào còn lưu lại trong những lớp Pháp văn ấy của ngài, thì đó là một tình cảm an bình, thoải mái trong những ngày tu trì. Mỗi giáo sư đều có một cái gì tích cực để lại trong cuộc sống chúng tôi, và điểm tích cực nơi vị Linh Mục trẻ nầy là trao cho tôi niềm vui khi học: không một giờ nào của ngài mà chúng tôi không có dịp để nghe chuyện vui và những điều lạc quan trong các câu truyện ngài kể.

Riêng về cuộc sống thiêng liêng mà tôi tiếp cận được nơi Linh Mục Linh Hướng nầy, thì đó là thái độ cung kính, nghiêm trang khi ngài thi hành các tác vụ thiêng liêng của một Linh Mục. Ðây là yếu tố gây nên chấn động lớn lao hơn cả trong cuộc sống tôn giáo của tôi, khi được sống gần gũi với ngài.

2. CHA BỀ TRÊN THUẬN

Ðối với tôi, tên gọi và hình ảnh nầy luôn sống động trong ký ức của mình.

Qua đến niên khóa 1961-1962, Lm. Thuận được Ðức Tổng Giám Mục Huế đặt làm Bề Trên Tiểu Chủng Viện. Khi chúng tôi tưụ trường thì các giáo sư lớn tuổi được đi nhận các nhiệm sở trong các Họ Đạo, chỉ còn lại Lm. Giacôbê Lê Văn Mẫn, những Linh Mục trẻ ( Lm. Giuse Nguyễn Như Tự, Phêrô Ðoàn Quang Hàm, Philipphê Trần Văn Hoài, Stêphanô Nguyễn Như Thể, J.B. Etcharren ), các thầy giúp xứ ( Hồ Văn Quý, Nguyễn Văn Hội, Trần Văn Tuyên ) tuần tự được đưa vào dạy Chủng Viện.

Niên khóa nầy, cha Bề Trên Thuận lu bu đủ việc: canh tân cuộc sống Tiểu Chủng Viện, xếp đặt làm sao để hai phần nhân lực của Chủng Viện bị phân làm đôi luôn liên lạc được với Bề Trên, và việc quan trọng là khởi công xây Tiểu Chủng Viện Hoan Thiện, mà sơ đồ xây dựng và tài chánh do ngài đảm trách vận động phần chính yếu. Năm ấy cha Bề Trên mới có 33 tuổi !

3. MỘT TÀI NĂNG TỔ CHỨC CÔNG VIỆC HIẾM CÓ

Có người Chúa cho tài tổ chức nhân sự, đào tạo, giáo dục, kẻ khác là tài giao tế, vận động tài chánh, có người là tài xây cất cơ sở… Còn Linh Mục Thuận dường như Chúa nhân tăng ơn của Ngài: Trong một năm một Linh Mục 33 tuổi có thể vừa đặt lại nền móng đào tạo chủng sinh cho kịp những đòi hỏi canh tân của Giáo Hội trong mùa chuẩn bị Công Ðồng Vaticanô II, vừa đi đây đi đó ở khắp nơi trên thế giới để vận động tài chánh xây cơ sở Hoan Thiện, vừa đốc suất theo dõi tiến trình xây cất. Tài năng đó quý giá thật, nhưng đối với tôi, quan trọng hơn hết là trong những ngày tháng đa đoan như thế, tác phong một Linh Mục, một giáo sư, một Bề Trên Chủng Viện không vì hoàn cảnh nầy khác mà đi vào tình trạng được xem là “có thể chuẩn chước”.

NGUYỄN ÐĂNG TRÚC, Strasbourg, Pháp, 2003
Cựu chủng sinh Phú Xuân và Hoan Thiện Huế, Khóa 1959
( Còn tiếp 2 kỳ )

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế