CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

LAY ĐƯỢC LÒNG NGƯỜI, ĐỘNG ĐƯỢC LÒNG TRỜI – Lm. Minh Anh

 

Thánh Mônica lúc thiếu thời là một phụ nữ đạo hạnh, nhưng vì duyên phận, làm dâu trong một gia đình ngoại giáo với một mẹ chồng khắc nghiệt và một người chồng thô lậu. Ấy thế, chính nhờ công dung ngôn hạnh Kitô giáo của mình, bà kiên trì cầu nguyện, thực thi bác ái và nêu gương Đức Tin bằng một đời sống chứng tá.

Và Chúa đã nhậm lời. Bà thuyết phục được chồng lẫn mẹ chồng trở lại cùng Chúa. Thế nhưng, điều sử sách nhớ đến nhiều nhất chính là tấm gương ngời sáng của bà, một người mẹ kiên trì cầu nguyện cho con mình nhận ra tình yêu Thiên Chúa để ăn năn trở lại cùng Người sau gần hai mươi năm sa đoạ và mất Đức Tin. Nhờ đó, Phi Châu có một vị Thánh Giám Mục, một Tiến Sĩ thông minh tài hoa trong số các đấng chỉ đếm được đầu ngón tay của Giáo Hội toàn cầu.

Thánh Augustinô kể: “Tôi đã làm nước mắt mẹ tôi chảy nhiều như suối, hẳn mẹ tôi đã khóc rất nhiều, vì không làm cho tôi mềm lòng”. Một Giám Mục đã an ủi bà: “Con bà không hư vì Chúa nhìn tới nước mắt của bà; một người mẹ đã khóc nhiều, kiên trì cầu nguyện cho con thì đứa con không bao giờ hư mất”.

Augustinô là kiệt tác của Thiên Chúa nhưng tất cả sẽ chỉ là một tác phẩm bình thường, tệ hơn, một sáng tác xoàng xĩnh, nếu không có sự cộng tác của bà mẹ Mônica tuyệt vời kia.

Trong tập thơ Mảnh Trăng Non, thi hào Tagore đã gắn những lời này trên môi của một bà mẹ: “Ai đã lấy trộm giấc ngủ nơi mắt bé, tôi phải tìm cho ra. Tôi phải tìm cho ra và trói nó lại”. Ôi, chỉ một giấc ngủ của bé, bà mẹ kia đã không chịu được, phương chi linh hồn của con, Mônica làm sao yên lòng ?

Quả thế, ròng rã mười tám năm, ngày đêm trong nước mắt và than van, Mônica đã lay được lòng người, động được lòng Trời, Chúa đã nhậm lời. Bà được lại con, một người con đã mất nay tìm thấy, đã chết nay sống lại và niềm vui tràn trào. Tin Mừng hôm nay nói đến việc Chúa Giêsu cho con trai bà goá thành Nain sống lại và dù Tin Mừng không nói đến niềm vui của bà mẹ này khi được lại con nhưng có thể nói, Mônica may mắn hơn bà mẹ Nain nhiều, vì bà được lại con đến hai lần.

Thời nay, có lẽ không còn quá nhiều người phải làm dâu như bà Mônica, cũng không mấy ai có tham vọng cải đạo ba mẹ chồng của mình, nhưng bài học cho mỗi người ở đây chính là sức mạnh của lời cầu nguyện và gương sáng. Cầu nguyện và làm gương cho con cái trong thời buổi mà thế giới chỉ còn là một cái làng thì thật không dễ. Vì nào ai biết, chúng ta có thể đã mất con đang khi con còn ở trong nhà.

Cùng nhau, chúng ta suy gẫm lời của một bà mẹ: “Con ơi, khi con còn nhỏ, chỉ một cái với tay, mẹ đắp tấm chăn ấm cho con từ đầu đến chân. Giờ đây, con khôn lớn, tài giỏi, bay cao… mẹ không với tới, nhưng mẹ vẫn ấp ủ và chỉ ấp ủ con bằng lời cầu nguyện”.

Lạy Chúa, xin ban niềm vui và nghị lực cho bậc làm cha mẹ. Nếu các ngài đã khuất núi, xin cho linh hồn các ngài được an nghỉ trong Chúa, ở đó, các ngài không phải quá lo, vì con đang bận nên thánh. Amen.

Trích một suy niệm của Lm. MINH ANH, Tổng Giáo Phận Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Có 1 phản hồi

  • Con cũng xin Chúa nhậm lời cầu nguyện của con, để đem lại Đức tin cho giới trẻ trong gia đình con, xin Chúa cho con đủ kiên nhẫn như Thánh Monica, con không mong ước giới trẻ trong gia đình con nói riêng và những gia đình khác nói chung được như Thánh Augustino chỉ một ước mơ nhỏ là chúng trở về với Chúa thật sự để xứng đáng những ân Huệ mà Chúa đã ban cho gia đình con. Xin tất cả cầu nguyện cho con dù chỉ một lần thôi. Amen

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế