CHỨNG TÁ YÊU THƯƠNG

“CON YÊU CON TRAI CỦA CON VÔ CÙNG !”


Một Linh Mục có người bạn là một nữ bác sĩ gọi điện từ bệnh viện, bà van xin:

“Cha ơi, con không chịu đựng được nữa rồi. Con phải bỏ cái nghề này thôi. Thật ra, nó không còn là nghề, mà là nghiệp, nghiệp chướng.

Cha biết không, hai tháng nay con không dám về gia đình. Mỗi lần quá nhớ con, nhớ chồng, con trốn về thăm, nhưng chỉ đứng ngoài cổng nhìn vào. Đứa con trai duy nhất của con năm nay được 9 tuổi, đã biết hết tình hình. Nó không dám ra ôm con, mặc dầu con biết nó nhớ con như con nhớ nó. Con chỉ nhìn nó một lúc, rồi lặng lẽ biến mất về cuối đường, nơi đó các bệnh nhân nhiễm Virus Corona đang chờ con.

Cha ơi, khi cha đọc tin, nếu biết con bị lây nhiễm con virus này, xin cha đọc cho con một vài kinh và dâng cho con một vài Thánh Lễ. Xin cha nói với đứa con trai của con rằng, con yêu nó vô cùng”.

Bất ngờ vị Linh Mục nghe bên kia tiếng rơi của chiếc điện thoại và những tiếng khóc nức nở. Có lẽ đó là tiếng khóc của những đồng nghiệp của chị.

Từ một suy niệm của Lm. MINH ANH, Huế

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế