BẢO VỆ SỰ SỐNG

Câu chuyện BVSS: “Ôi bác sĩ, sao kỳ cục thế ?”

Be SUONG DINH, sinh giua duong 30.9.2007 o Binh Thuan, rua toi 2.11.2007
Bé Maria Đặng Mai Sương Đình sinh 30.9.2007
được cha sở Giáo Xứ Mẹ Vô Nhiễm,
Giáo Hạt Đức Tánh, Giáo Phận Phan Thiết,
thanh tẩy ngày 2.11.2007

 

Be Maria DANG MAI SUONG DINH 2007 - 2013 cung anh va chi
Bé Sương Đình được 6 tuổi,
đứng giữa anh trai và chị gái

ảnh chụp 20.6.2013

 

Cha con be Suong Dinh 9 tuoi chup nam 2016

Bé Sương Đình được 9 tuổi, đứng cạnh ba,
ảnh chụp đầu năm 2016

Tôi xin kể câu chuyện về cháu bé Sương Đình thuộc Giáo Xứ do tôi phục vụ.

Ngày thứ bảy đầu tháng 2.11.2007, tôi rửa tội cho 9 em bé đã được sinh ra trong tháng 10 vừa qua. Thường thì mỗi tháng, Giáo Xứ tôi chỉ rửa tội ba bốn em. Nhưng tháng 10, tháng Mai Khôi, các bà mẹ sinh con đông hơn, có lẽ họ muốn dâng con cái mình cho Đức Mẹ để được Mẹ chúc lành ! 

Lần này lại có trường hợp hết sức đặc biệt. Một bé gái bụ bẫm dễ thương mà cha mẹ của bé nhờ chính tôi chọn đặt tên. Em bé Maria Đặng Mai Sương Đình. Tên “Sương Đình” là nói lái từ “sinh đường”, sinh ra giữa đường, ghi nhớ sự kiện em được sinh ra giữa Quốc Lộ 1A. Thời đại hôm nay mà sinh giữa đường thì thật là hy hữu. Nhưng đó là sự thật !

Anh chị Bình và Huệ đã có 5 đứa con. Chị có thai đứa thứ 6. Gần tới ngày sinh, chị đi Bệnh Viện huyện Đức Linh, thuộc tỉnh Bình Thuận, để khám thai. Bác sĩ siêu âm, khám thai rồi kết luận một cách… quái gở vô lương tâm, rằng: Thai nhi đã chết hơn một tháng rưỡi rồi, phải đi Sàigòn, vào Bệnh Viện Chợ Rẫy để xin mổ lấy xác ra, lo hậu sự, để lâu có khi nguy hại đến tính mạng người mẹ. Một gáo nước lạnh làm choáng váng, bàng hoàng hai vợ chồng. 

Một lời phán quyết của bác sĩ như một bản án kinh khủng cho nạn nhân vô tội là cháu bé trong bào thai và cho cả một gia đình. Hai vợ chồng bủn rủn chân tay. Thất vọng và đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt đáng thương của người mẹ. Người chồng hỏi đi hỏi lại nhiều lần: “Thưa bác sĩ, vợ tôi thế nào ?” Bác sĩ vẫn lạnh lùng: “Thai nhi đã chết trong bụng mẹ, phải giải phẫu lấy ra ngay !”

Anh chị chở nhau về nhà, lo âu, bồn chồn. Anh đến tôi xin cầu nguyện với Đức Mẹ cho vợ con của anh. Tôi hỏi chuyện và khuyên anh nên đưa chị đi khám bác sĩ bên Bệnh Viện huyện Suối Cát, cũng thuộc tỉnh Bình Thuận hơn. Tôi khẳng định với họ là không có thứ máy móc hiện đại nào lại có khả năng tiên đoán số phận một bào thai chính xác 100% và cũng đừng tin vào bác sĩ ở bệnh viện Đức Linh vì đã có nhiều sự kiện đau lòng do bác sĩ “dỏm”, những năm qua đã từng làm chết cả mẹ lẫn con trong địa phương.

Gia đình anh chị Bình quá nghèo không thể thuê một chuyến xe Taxi, thôi đành chọn xe Honda. Đứa cháu trai làm tài xế, chị Huệ ngồi giữa, em gái ngồi sau để giữ. 

Hôm ấy, ngày 30.9.2007, trời mưa tầm tã vì đang bão số 5. Cả ba người đều mặc áo mưa. Đi được hơn 20km, qua Ngã Ba Ông Đồn, rẽ phải, tới Quốc Lộ 1, thì chị Huệ bắt đầu chuyển dạ với những cơn đau xé lòng. Không thể chịu đựng nổi, chị bảo đứa cháu dừng xe lại, rồi cởi áo mưa đang mặc, trải ra vệ đường, chị nằm xuống sinh luôn đứa con đã bị bác sĩ kết án… tử ! Bé gái nặng đến 3,8kg cất tiếng khóc chào đời, át cả tiếng mưa rơi. Người cháu trai lái xe ồ lên kinh ngạc: “Ôi đứa bé sống tề ! Thế mà bác sĩ lại nói là nó đã chết !”

Ít phút sau, bà con gần đó chạy ra. Họ mang theo những tấm mền trùm lên hai mẹ con. Họ xót xa cho đứa bé sinh ra giữa đường lúc trời mưa bão. May quá, có chiếc xe máy cày đang đi cày ruộng. Họ chặn xe, nhờ chở đến Bệnh Viện Suối Cát. Nằm ba ngày tại bệnh viện, hai mẹ con trở về nhà. Bà con làng xóm đến thăm thật đông. Người Mẹ chỉ biết nói lời Tạ ơn Chúa và Đức Mẹ. Chị Huệ khóc vì xúc động nhớ lại nỗi lo lắng khi nghe tin dữ, chị khóc vì vui mừng mẹ tròn con vuông, đứa con yêu quý đang ngủ say bên lòng chị.

Nhìn cháu bé dễ thương, nghe câu chuyện của bé, ai cũng thốt lên: “Ôi bác sĩ ! Sao mà kỳ cục thế ?”

Lm. Giuse NGUYỄN HỮU AN,
Giáo Phận Phan Thiết, 11.11.2007

Nếu Quý Vị thấy hữu ích, hãy chia sẻ bài viết này !

Gửi phản hồi

Người đăng tin

Lm. Giuse Lê Quang Uy, DCCT

Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế